Sign up
Đầu Xuân Về Quê Ngoại
nddat | 17 Jan, 2012, 10:19 | Chuyện Cuối Tuần | (133 Reads)

Chuyện Cuối Tuần


                     ĐẦU XUÂN VỀ QUÊ NGOẠI

 

          Chiều thứ bảy hai mươi tháng Chạp, vợ chồng tôi về thăm bên ngoại. Nhà tôi cách nhà ông bà nhạc năm chục cây số. Đường về nhà trải nhựa phẳng lỳ, rộng thênh thang, tôi phi xe HONDA PCX trung bình bảy, tám chục cây số một giờ. Chưa đến năm chục phút, tôi đã có mặt ở nhà.

          Thực ra gia đình vợ tôi không phải quê ở địa phương này. Ông bà là người gốc Phú Cam (Huế), theo người quen vào lập nghiệp ở Đà Lạt. Mãi sau này khi các con về Vũng Tàu công tác, ông bà chuyển Vũng Tàu. Được vài năm, ông bà chán ở đô thị mới về Xuân Sơn, huyện Châu Đức ( Bà Rịa - Vũng Tàu) mua đất lập nghiệp. Đây là vùng kinh tế mới, chủ yếu là bà con Thừa Thiên - Huế sinh sống.

Tư liệu

         Từ khi lấy vợ, tôi nhận được nhiều tình cảm bên vợ. Các anh chị em vợ, đa phần là người có học thức, sống rất thân thiện, chan hòa và ai cũng quý mến tôi. Ông bà nhạc thì khỏi phải nói, ông bà coi tôi còn hơn con đẻ. Bất kể việc gì ông bà cũng gọi điện cho tôi để tham khảo ý kiến. Nhiều việc các em phải nhờ tôi thuyết phục các cụ. Nghe tôi phân tích có lý, có tình, các cụ thuận theo. Do con cái phần nhiều làm ăn xa, chỉ có hai ông bà già ở nhà nên nhà cửa vắng vẻ. Từ khi làm rể gia đình, tôi hay điện thoại hỏi thăm sức khỏe ông bà. Nếu sau hai ngày tôi không gọi về nhà thì thế nào ông nhạc cũng gọi điện cho tôi. Lần nào cũng vậy, bà đều giành máy nói một câu có ý hờn trách:”Sao im ắng thế? Sợ tốn tiền điện thoại hả?”. Tôi hiểu và rối rít xin lỗi. Có được tình cảm như vậy là do tôi biết cư xử hợp tâm lý các cụ. Người già thường cảm thấy cô đơn, sợ con cháu quên mình. Gọi điện hỏi thăm và thường xuyên về, các cụ thích lắm. Tôi cũng dò ý những thứ ông bà ưa ăn, mua về làm quà, ông bà rất cảm động. Các cụ thương tôi cũng vì thương con gái lớn tuổi mới lấy chồng, nên lúc nào cũng mong chúng tôi sống vui vẻ, hạnh phúc.

          Mỗi khi về bên ngoại, tôi là người sung sướng. Nhạc mẫu bắt ngay con gà to nhất làm thịt đãi tôi. Vườn nhà rộng, đất đỏ màu mỡ, bà trồng nhiều loại cây ăn trái. Thôi thì đủ cả: tiêu, xoài, chôm chôm, mít, sầu riêng, bơ, vú sữa, bưởi, sa ri, lựu, đu đủ, nhưng nhiều nhất là chuối đủ loại. Tùy theo mùa còn trồng thêm khoai sọ, bắp, rau... Đất Xuân Sơn  là một trong hai địa danh đất tốt nhất tỉnh. Cây trồng ít phải bón phân (trừ cà phê). Bà là người yêu hoa nên từ ngoài cổng, quanh hàng rào, hai mảnh vườn nhỏ trước sân trồng cơ man nào hoa và hoa. Các cành cây quanh nhà treo đầy các dò lan đủ loại. Ngoài vườn nhạc mẫu thả một bầy gà ta hàng mấy chục con. Con nào con nấy béo ú. Lạ một điều, ông bà chăn nuôi, trồng trọt nhiều như vậy nhưng không bao giờ bán. Tất cả chỉ dành cho con cháu hưởng thụ. Có lúc năm sáu buồng chuối chín một lần, con cháu ăn, cho mọi người cũng không xuể. Nhiều lần, bà bắt ông chở một sọt chuối, đu đủ xuống Vũng Tàu cho các con. Nhìn ông bà đã già, đi đường xa, chở nặng như vậy, tôi xót xa lắm. Tôi bảo: Khi nào chúng con về, nếu có sẵn trái cây thì chúng con xin. Chúng con không về, ba mẹ bán đi kẻo lãng phí. Một buồng chuối bán tại vườn được một trăm năm chục ngàn chứ ít gì. Con không đồng ý ba mẹ chở nặng, đi xa như vậy. Nhỡ xảy ra chuyện gì thì chúng con ân hận lắm”. Ông bà nghe theo, không chở trái cây xuống nữa nhưng cũng không bán. Mỗi lần từ nhà ngoại về, xe máy của tôi thồ lỉnh kỉnh đủ mọi thứ như một tay xe thồ thực thụ. Còn nếu đi ô tô thì thôi rồi, tha hồ mà chở. Hết sức cảm động.

         Khi chúng tôi về thăm, ông bà vui lắm. Bà có dịp kể lể đủ thứ chuyện từ xửa từ xưa đến chuyện ngày nay của gia đình. Tôi hiểu và rất chịu khó lắng nghe. Hai ông bà ở nhà mải lo chăn nuôi, trồng trọt, ít nói chuyện với nhau. Có chúng tôi về, bà được dịp xả bầu tâm sự. Âu cũng là lẽ thường. Bà kể tội ông vô tâm, không quan tâm giúp đỡ bà, chỉ lo đi câu cá và xem phim. Ông ngồi im không phản đối, chỉ cười hiền lành. Qua lời trách móc, tôi lại nhận thấy niềm yêu thương da diết của bà dành cho ông. Có lúc bà làm nũng ông trước mặt con cái, không khác chi hồi còn trẻ. Tết này ông đã 77 và bà 72 tuổi rồi.

         Ông là một người đàn ông hào hoa, phong nhã. Thời trẻ ông đẹp trai, nhiều phụ nữ thích, sẵn sàng nhào vào vòng tay ông. Chính vì cảm cái hào hoa, phong nhã của ông mà bà, một phụ nữ xinh đẹp yêu ông rồi lấy ông. Bà cũng tốn nhiều nước mắt về cái hào hoa đó trong cuộc đời làm vợ của mình. Ông là tay câu cá giỏi. Bộ đồ nghề câu cá của ông hiện đại, toàn cần câu và phụ tùng ngoại. Ông nắm vững đặc tính ăn mồi các loại cá sông, hồ. Nội làm mồi câu của ông cũng rất kỳ công. Thôi thì đủ cả: bánh mỳ, bơ, bánh bông lan và vài loại khác nữa...trộn với nhau để làm mồi. Tiền các con cho, ông đều chi cho thú vui câu cá. Nhiều buổi đi câu, ông câu được trên hai mươi cân. Cá câu được, bà giữ lại một ít nhà ăn còn cho hết. Có khi cả hai ông bà cùng đi câu. Không hiểu sao, cứ có bà đi theo thì bà lại câu nhiều cá hơn ông. Năm vừa qua do sức yếu, ông không đi câu nữa. Thỉnh thoảng ông đi một buổi, chủ yếu chơi với bạn và cho đỡ ngứa nghề thôi.

          Nhạc mẫu tôi tính cách rất mạnh mẽ, nhất là khi đã lớn tuổi. Việc gia đình, những ý kiến bà đưa ra hầu như ông và các con đều phải thuận theo. Cuộc đời bà từ khi lấy chồng chỉ toàn thấy vất vả, khổ cực. Cứ hai năm bà lại sinh một lần. Bà đẻ liên tục chín người con. Để nuôi các con khi đồng lương của ông rất hạn hẹp, bà phải lao động cật lực, làm đủ mọi việc miễn là có tiền duy trì cuộc sống gia đình. Sau giải phóng, gia đình phải di chuyển chỗ ở đến bốn, năm lần. Lần nào cũng cực  kỳ gian khổ. Nhờ tính năng động và tính chịu thương, chịu khó của bà nên hầu hết các con được học hành đến nơi, đến chốn và nhiều người thành đạt.

          Nhạc mẫu tôi còn là người nấu món ăn rất ngon. Tôi mê những món ăn bà nấu. Món gỏi gà bóp hành tây, rau răm theo phong cách Huế ăn kèm cháo nóng thật tuyệt vời. Lần nào về tôi cũng được thưởng thức món này. Ngoài ra, món bún bò, giò heo theo ẩm thực Huế cũng rất ngon. Tôi cam đoan rằng các quán ăn ở Vũng Tàu nấu món này đều không ngon bằng bà nấu. Bà kho thịt, kho cá cũng thật tuyệt. Chỉ chưa đầy hai chục ngày về giám sát xây căn nhà dùng làm nơi sinh hoạt câu lạc bộ gia đình, tôi lên 3 cân bởi những món ăn của bà. Cả một vườn gà nên về bất kể lúc nào, chúng tôi cũng được chén thỏa thích. Lấy vợ sướng thật.

          Lần này về nhà cũng đã cận Tết Nhâm Thìn. Nhạc mẫu tôi nói:

          - Tết này các con không phải mua sắm gì cả. Mẹ có đủ mứt gừng, mứt dừa, bánh tét, củ kiệu, thịt heo, gà cho các con ăn tết. Mẹ sợ mua ngoài chợ không đảm bảo vệ sinh thực phẩm. Chương trình tết năm nay là: 27 tết gói bánh tét, 28 tết mổ heo ăn tất niên. Ăn tất niên xong, cho các con thêm hai con gà trống để cúng 30 và mồng một tết. Các con nhớ về sớm nhé!

           Chúng tôi chỉ còn biết tuân lệnh. Ông bà nhạc tôi quả là bậc cha mẹ hết lòng vì con cái. Tết năm nay hẳn sẽ rất vui. Duy có ông là khốn khổ. Cả một hàng tiền đạo của ông bị mất từ trước, ông phải dùng răng giả. Gần đến tết thì hai chiếc răng dùng làm kiềng giữ bộ răng giả bị sưng, ông không ăn được, chỉ húp cháo. Thương quá. Tôi nhớ có lần ông đi trong đoàn nhà trai hỏi vợ cho cháu bên ngoại. Đến khi nhà gái đãi tiệc, ông mới nhớ để quên hàm răng giả ở nhà. Báo hại con cháu phải phi xe gần hai chục cây số mang răng cho ông.

           Dọc đường về Vũng Tàu, không khí tết bắt đầu chộn rộn. Nhiều vỉa hè phố thị chất đầy các loại hoa bán tết. Tôi vẫn lâng lâng trong tình cảm của ông bà nhạc. Tôi sung sướng vì cuối đời mình đã rất hạnh phúc. Rất hạnh phúc!

 

                                                          ------

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347062

EM TRAI ÚT CỦA TÔI
nddat | 11 Jan, 2012, 14:40 | Chuyện Cuối Tuần | (107 Reads)

Chuyện Cuối Tuần


                EM TRAI ÚT CỦA TÔI 

 

alt

          Thứ bảy rồi em trai út của tôi lên Sài Gòn chuyển nhà cho cậu con trai lớn. Cháu là chuyên gia IT của một công ty Mỹ. Cháu mới đi chuyến công tác ở Mỹ về. Đáng lẽ năm nay cháu lấy vợ nhưng thầy bảo chưa hợp tuổi, sang năm mới cưới được. Mua nhà rồi cưới vợ càng tốt. Anh em trong nhà ai cũng mừng. Chú út hậu vận khá nhất trong các anh chị em. 

          Năm mẹ tôi có bầu chú út, lúc gần sanh mẹ tôi bị tai nạn. Đêm đó, mẹ xuống bến tàu mua cá về bán. Lúc qua cầu vì trời mưa, đường trơn, trời lại tối, gánh nặng, mẹ trượt chân rơi xuống rạch rồi về đẻ non. Chú ra đời bé tí, oặt ẹo, có tật ở chân, khóc suốt. Gia cảnh gia đình tôi lúc đó thật khó khăn. Bố tôi bị bệnh nan y đã hơn một năm. Tài sản gia đình có gì bán sạch để chữa trị cho ông. Mẹ tôi sanh xong, đâu có được nghỉ, vẫn phải đi làm, phó mặc chú út cho chúng tôi chăm sóc. Chúng tôi lúc đó đều còn nhỏ. Tôi lớn nhất mới lên mười. Một năm sau ngày sinh chú út, bố tôi qua đời. Mấy anh em quần tụ lấy nhau để mẹ có thời gian đi làm. Tuổi thơ của chú út thiếu thốn và vất vả.

          Thời tôi chuyển về công tác tại thị xã Thái Bình, chú em tôi đã 14, 15 tuổi nhưng người nhỏ bé. Có lần chú tỵ:” Cái Mai (con gái đầu của tôi) bé tý mà được đi Hà Nội, em lớn rồi mà chẳng được đi đâu cả”. Thương em, tôi nhờ anh bạn là đội trưởng đội xe cho em đi Hà Nội chơi một chuyến. Chuyến đi ấy để lại trong em tôi một ấn tượng lớn. Sau khi em học xong cấp hai, cậu tôi từ Cửa Ông (Quảng Ninh) về đưa em ra mỏ, học làm công nhân kỹ thuật sửa chữa động cơ diedel. Khi em đến tuổi yêu, quen nhiều cô gái. Nhiều cô thích em tôi, nhưng em chỉ thích một cô giáo dạy mẫu giáo. Khi hai đứa xin phép mẹ tôi được lấy nhau, mẹ tôi kiên quyết không đồng ý. Chẳng hiểu mẹ tôi không đồng ý vì chê bạn gái của em có khiếm khuyết gì. Hai đứa khóc ghê lắm. Chúng kéo đến nhờ cậu tôi giúp. Suy nghĩ một lát, cậu tôi phán:”Để tao !”. Cậu đến gặp mẹ tôi nói:

          - Chị buồn cười thật. Chúng nó yêu nhau, can cớ gì mà chị lại không đồng ý. Thằng con chị đi làm đầu óc nó cứ ngơ ngơ, ngẩn ngẩn. Không khéo nó phân tâm, bị tai nạn lao động thì khốn.

          Nghe cậu tôi nói thế, mẹ tôi giật mình:” Thôi cậu bảo chúng nó, tôi đồng ý “. Mẹ tôi là thế đấy. Cái gì cũng không làm mẹ tôi sợ, nhưng hễ động đến con cái là mẹ tôi lại xù lông lên như gà mái. Có lẽ vì bị mẹ chê, nên cô em dâu tôi sau này không thiện cảm lắm với mẹ chồng, tuy vẫn giữ đạo làm con. Rồi em có đứa con trai đầu lòng, mẹ tôi thích lắm.

          Năm 1982 tôi chuyển ngành về Vũng Tàu. Mấy năm sau, em tôi muốn vào Vũng Tàu làm ăn để có anh, có em. Tôi xin cho em vào một cơ sở sửa chữa ô tô, phù hợp với chuyên môn. Tôi cũng xin cho em dâu vào ngành giáo dục, dạy tiểu học. Cơ quan mới còn dư một căn hộ gần một trăm mét vuông, chỉ chờ em vào là giao nhà. Chờ mãi, chờ mãi chẳng thấy nó vào nhận việc. Cuối cùng, giám đốc xí nghiệp gặp tôi thông báo, sẽ cấp căn hộ đó cho người khác vì chờ em tôi lâu quá. Tôi viết thư hỏi mới biết nó sanh thêm một cậu con trai nữa. Con còn bé quá, chưa thể đi ngay được. Một cơ hội thuận lợi bị bỏ qua.

          Khi gia đình em tôi vào cùng với gia đình cô em gái áp chót. Tất cả ở chung trong căn hộ tập thể của tôi. Ba gia đình ở chung một chỗ, biết bao nhiêu phức tạp nảy sinh. Cô em dâu gặp lãnh đạo nhà trường nơi em công tác, trình bày hoàn cảnh, không thể ở chung với anh chị được. Nhà trường bố trí một gian buồng ngay trong khuôn viên trường để gia đình em ở tạm. Vì chuyện này, vợ chồng em giận tôi. Tôi lại không cho là quan trọng. Chẳng anh em nào ở chung với nhau được mãi, trước sau gì cũng phải tách ra. Sau này nhà trường xây dựng lại, vợ chồng em tôi được phân một căn hộ gần trăm mét vuông ở Bãi sau. Cuộc sống thế là ổn.

          Trong những năm tháng khó khăn, vợ chồng em cũng gian nan, vất vả. Lương công nhân, lương giáo viên tiểu học thấp, lại nuôi hai con ăn học. Nhờ cách sắp xếp của em dâu tôi, thu hẹp nơi ở, dành hai phòng cho khách du lịch thuê hàng tuần, cuộc sống cũng khá lên. Năm ngoái, căn nhà ở Bãi Sau được giá, vợ chồng em bán được bốn tỷ rưỡi. Số tiền đó mua được căn nhà ba lầu rất đẹp, rất hoành tráng và nay mua cho con lớn căn hộ chung cư sáu chục mét vuông. Gia đình em tôi đã vượt qua giai đoạn khó khăn. Từ khi đổi nhà, vợ chồng em sống ung dung hơn, chẳng phải lo nghĩ gì về sinh kế. Có được như vậy, phần lớn cũng nhờ cô em dâu khéo sắp xếp cuộc sống. Em dâu tôi, tuy hay càm ràm chuyện này, chuyện nọ nhưng hết mức yêu chồng, thương con, hết lòng vì chồng con. Nhờ vậy, em tôi sống thoải mái, các cháu ngoan và học hành đến nơi, đến chốn. Giữa thời buổi tệ nan xã hội phức tạp, không đứa cháu nào sa vào xì ke, ma túy, bạo lực...Đến nay, thằng lớn là một chuyên gia IT giỏi. Thằng nhỏ là kỹ sư hóa thực phẩm, đang làm việc ở một nhà máy bia lớn. Thằng nhỏ đã lấy vợ và vừa sinh một bé gái xinh xắn. Em tôi đã lên chức ông nội.

         Cuộc sống muôn màu, muôn vẻ. Không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra với mình. Chú em tôi đi suốt cuộc đời lận đận, cuối cùng cũng cập bến an nhàn. Mừng cho các em.

         Là huynh trưởng, nếu em nào có hoàn cảnh khá hơn là tôi vui lắm, vui lắm !

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=346320

Những Mảng Sáng - Tối Năm Con Mèo
nddat | 03 Jan, 2012, 11:19 | Chung | (99 Reads)

                   NHỮNG MẢNG SÁNG - TỐI

                   NĂM CON MÈO

 

        Năm 2011 đã kết thúc. Chúng ta bước sang năm 2012 với cái nhìn đầy lạc quan . Đất nước sẽ phát triển mạnh mẽ hướng tới mục tiêu dân giàu, nước mạnh.

         Nhìn lại năm qua, một năm tình hình kinh tế, chính trị và đời sống xã hội của đất nước có nhiều điểm sáng và cũng còn nhiều mảng tối.

         Những điểm sáng là:

         1. Các kỳ Hội nghị 3,4 BCHTW Đảng khóa XI khẳng định:

         - Kiên quyết xây dựng và chỉnh đốn Đảng vì sự tồn vong của Đảng và của chế độ. Công việc này tuy vô cùng phức tạp nhưng không thể không làm. Nếu không làm Đảng và chế độ chắc chắn sẽ suy vong. Đây là vấn đề rất quan trọng mà Đảng đã thẳng thắn đặt ra. Nhưng việc thực hiện được hay không còn phụ thuộc vào quyết tâm và nhận thức của cả hệ thống chính trị.

         - Đổi mới mô hình tăng trưởng gắn với cơ cấu lại nền kinh tế. Tái cấu trúc nền kinh tế tập trung vào ba lĩnh vực quan trọng: - Tái cấu trúc đầu tư với trọng tâm là đầu tư công; cơ cấu lại thị trường tài chính trọng tâm là tái cấu trúc hệ thống ngân hàng thương mại và các tổ chức tín dụng; tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước mà trọng tâm các tập đoàn kinh tế và tổng công ty nhà nước.

         - Có nghị quyết về doanh nghiệp, doanh nhân. Tôn vinh doanh nghiệp và doanh nhân, định hướng cho doanh nghiệp phát triển.

         2.Chính phủ thành lập Ban chỉ đạo tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước do Bộ trưởng Bộ tài chính Vương Đình Huệ đảm nhiệm. Một bước chuyển khá tích cực.

        Đổi mới mô hình tăng trưởng gắn với cơ cấu nền kinh tế là việc hết sức khó khăn. Nền kinh tế nước ta sau nhiều năm tăng trưởng, nay tốc độ tăng trưởng đã chậm lại. Mô hình kinh tế cũ bộc lộ những yếu kém, trì trệ... Nếu không được cơ cấu lại chắn chắn Việt Nam sẽ thụt lùi. Cái khó của cấu trúc lại nền kinh tế, tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước nếu không loại bỏ được thế độc quyền, hạn chế quyền lợi của nhóm lợi ích thì sẽ không có biến chuyển.              

          - Nghị quyết 11/NQ-CP của Chính phủ về những giải pháp chủ yếu tập trung kiềm chế lạm phát, chấn chỉnh đầu tư công, thực hành tiết kiệm, ổn định kinh tế vĩ mô, bảo đảm an sinh xã hội, bước đầu đã có kết quả khả quan. Hy vọng năm nay lạm phát sẽ được kiềm chế ở mức 18%. Dẫu mức lạm phát như trên vẫn còn ở mức cao.

           3.Quốc hội Khóa XIII năm đầu tiên đã làm được nhiều việc. Các kỳ họp (nhất là kỳ họp thứ hai) có thể nói là thành công. Nhiều vấn đề lần đầu tiên được đặt ra công khai, minh bạch, phù hợp với nguyện vọng của nhân dân.

           - Hoạt động chất vấn tại diễn đàn Quốc hội vừa qua có nhiều đổi mới. Việc chất vấn, trả lời chất vấn đã khoa học hơn, đi vào thực chất hơn. Tuy còn một vài đại biểu chưa đứng trên cương vị đại biểu nhân dân để chất vấn, chất vấn vấn đề ngoài lề, có câu hơi thái quá, có thành viên Chính phủ trả lời chưa rõ ràng những câu hỏi của đại biểu... nhưng nói chung, hoạt động chất vấn, trả lời chất vấn được coi là đạt yêu cầu.

           - Đưa “Luật biểu tình” vào chương trình xây dựng luật của Quốc hội. Đây là vấn đề gây nhiều tranh cãi trên diễn đàn Quốc hội và trong xã hội. Mong muốn của dân là phải có luật này theo quy định của Hiến pháp. Thông qua các cuộc biểu tình, Đảng và nhà nước sẽ nắm bắt nguyện vọng của dân để điều chỉnh các chính sách cho phù hợp thực tiễn. Có “Luật biểu tình”, nhà nước quản lý xã hội tốt hơn..

           - Vấn đề “Sửa hiến pháp năm 1992”. Hiến pháp năm 1992 vận hành tốt sau hai mươi năm. Nay tình hình thế giới, tình hình đất nước có nhiều vấn đề mới nảy sinh, “Hiến pháp 1992” đã xuất hiện những bất cập. Đặt vấn đề sửa đổi Hiến pháp thời điểm này là vô cùng hợp lý. Nhưng sửa đổi thế nào cho phù hợp tình hình là cực kỳ khó. Cần phải vượt qua những quan điểm lạc hậu, bảo thủ, phải có suy nghĩ mới, đột phá, tập trung trí tuệ của đội ngũ khoa học, những nhà lập pháp, mọi tầng lớp nhân dân tham gia, thậm chí phải trưng cầu ý dân mới hy vọng việc sửa đổi Hiến pháp thành công. Sửa đổi Hiến pháp phải theo hướng quyền lực nằm trong tay nhân dân.

         - Lần đầu tiên các vị lãnh đạo Nhà nước công khai trước nhân dân: Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta sẽ đòi lại Hoàng Sa và một phần Trường Sa bị mất bằng biện pháp hòa bình. Chủ quyền biển Đông cũng được xác định rõ ràng. Chúng ta đấu tranh bảo vệ chủ quyền Biển Đông trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Luật Biển của Liên hiệp quốc năm 1982. Đây là vấn đề gây bức xúc, âm ỉ nhiều năm qua trong các tầng lớp nhân dân, dẫn đến các cuộc biểu tình trong năm 2011. Nay mọi việc đã rõ, nhân dân rất phấn khởi, tin tưởng Đảng và nhà nước sẽ giải quyết thỏa đáng vấn đề này trên cơ sở mềm dẻo, vì lợi ích quốc gia.

           4. Chính phủ khóa mới hoạt động bắt đầu có hiệu quả. Nhiều thành viên Chính phủ đã thể hiện được trách nhiệm cao trên cương vị được giao phó. Cụ thể:

            - Thủ tướng đã công khai nhiều vấn đề lớn của đất nước về an ninh, quốc phòng, về kinh tế xã hội, về hoạt động điều hành của Chính phủ...đáp ứng được nguyện vọng của người dân.

            - Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Đinh La Thăng đã thể hiện bản lĩnh của một vị tư lệnh. Ông kiên quyết và nhanh chóng trảm những tướng thi công các dự án chậm, những công trình kém chất lượng. Những giải pháp mà Bộ trưởng nêu ra để giải quyết vấn nạn giao thông tuy không mới nhưng rõ ràng và kiên quyết hơn.

            - Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ, một bộ trưởng trẻ, am hiểu tình hình kinh tế đất nước, có chuyên môn cao về lĩnh vực tài chính, tín dụng. Qua trả lời chất vấn trước Quốc hội, qua điều hành hội thảo về xăng dầu...đã thể hiện được năng lực của người nắm tay hòm, chìa khóa nền kinh tế đất nước. Hy vọng bộ trưởng vượt qua được sức ép của nhóm lợi ích, doanh nghiệp độc quyền, hoàn thành được nhiệm vụ Chính phủ giao.

           - Thống đốc ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình cũng đã có những cam kết và những bước đi đầu tiên trong việc tái cấu trúc hệ thống ngân hàng. Đầu tháng 12/2011, việc sáp nhập ba ngân hàng (SCB, Tín Nghĩa, Đệ Nhất) bước đầu gặp thuận lợi, không gây những xáo trộn xã hội phức tạp như thời kỳ trước đây. Tuy nhiên, việc quản lý hoạt động kinh doanh vàng và ngoại tệ còn nhiều vấn đề phải quan tâm, xử lý rốt ráo mới hy vọng hoạt động này đi đúng quỹ đạo.

          Những mảng tối năm 2011 là:

          1. Kinh tế năm 2011 kém phát triển, lạm phát kỷ lục làm đời sống nhân dân gặp nhiều khó khăn. Việt Nam là một trong những nước lạm phát cao trên thế giới. Hoạt động thương mại không thuận lợi, thua lỗ, thiếu vốn, vốn vay lãi suất quá cao (từ 20 đến 30%). Gần 50.000 doanh nghiệp phá sản trong năm 2011. Một con số biết nói. Doanh nghiệp phá sản nhiều dẫn đến hệ lụy: ngân sách nhà nước thất thu, người lao động không có thu nhập, thất nghiệp cao, tăng trưởng chậm lại...Doanh nghiệp nhà nước, trụ cột của nền kinh tế, nắm tỷ lệ vốn lớn (trên 700.000 tỷ) thì có đến 20% doanh nghiệp làm ăn thua lỗ. Số doanh nghiệp còn lại, lợi nhuận thu được từ đồng vốn bỏ ra có tỷ trọng quá nhỏ, thua xa doanh nghiệp FDI và doanh nghiệp tư nhân. Nhóm lợi ích, độc quyền có tác động lớn đến hoạt động kinh tế chung.

          2. Quản lý nhà nước về đất đai còn gây khó cho dân. Nhiều quyết định, nghị định ra đời không bám sát thực tế, chưa hợp lòng dân. Thủ tục hành chính còn nhiêu khê, rối rắm, tốn phí, dễ tạo điều kiện cho tham nhũng phát sinh. Dân gian nói thủ tục hành chính là :”Hành là chính” cũng không ngoa trong lĩnh vực nhà đất. Nhiều đề xuất về thu thuế, lệ phí còn thiên về tận thu. Hàng ngàn hộ dân không có tiền đóng thuế khi chuyển mục đích sử dụng đất...

          3. Trong lĩnh vực giáo dục, hiện trạng chưa có gì thay đổi. Nạn dạy thêm, học thêm, học phí...đè nặng lên vai phụ huynh. Chương trình học các cấp quá nặng, sách giáo khoa nhiều lỗi, sách tham khảo tràn lan, phương pháp dạy chưa khoa học...làm học sinh mệt mỏi, không hứng thú học. Hệ thống đại học có quá nhiều bất cập. Trường đại học mở tràn lan, chất lượng giảng dạy kém...Đào tạo nghề chưa thật sự được quan tâm. Bạo lực học đường xảy ra thường xuyên hơn...

          4. Ngành Y tế chưa làm tốt việc chữa bệnh, kiểm soát dịch bệnh, kiểm soát giá  thuốc chữa bệnh. Y tế cơ sở khám chữa bệnh kém nên người bệnh đổ dồn lên các bệnh viện tuyến trên, dẫn đến bệnh viện nào cũng quá tải. Việc kiểm soát dịch bệnh yếu. Bệnh chân, tay, miệng bùng phát và lan rộng thành dịch nhưng bộ vẫn loay hoay, chưa tìm được biện pháp ngăn chặn hiệu quả. Giá thuốc chữa bệnh tăng cao, quá khả năng tài chính của người bệnh. Y đức của người thầy thuốc còn nhiều vấn đề cần phải chấn chỉnh.

         5. Ùn tắc giao thông ngày càng nghiêm trọng. Giờ cao điểm ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh đường phố chật như nêm cối. Các vụ ách tắc giao thông kéo dài hàng giờ, rồi nhiều giờ...làm thiệt hại cho xã hội và làm môi trường ô nhiễm nặng. Ý thức công dân trong tham gia giao thông kém. Hiện tượng vượt đèn đỏ, đi vào đường cấm, không đội mũ bảo hiểm...là bình thường. Mỗi năm trên 11.000 người tử vong và hàng chục ngàn người bị thương vì tai nạn giao thông...

           6. Về văn hóa xã hội: Đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng. Tính vô cảm trong cộng đồng tăng lên. Người ta mackeno với những nạn nhân gặp tai nạn, rủi ro. Hiện tượng Lục Vân Tiên ngày càng trở nên hiếm. Người tốt sợ kẻ xấu. Ý thức cộng đồng thiếu gắn kết. Những trò chơi gems, phim ảnh đầy bạo lực, những trang web đen... gây ảnh hưởng đến nhân cách lớp trẻ... Nguyên nhân chính xuất phát từ sự thiếu quan tâm của các cấp, của nhà trường và của gia đình

           7. Trật tự, an toàn xã hội gây nhiều bức xúc. Nạn cướp giật, trộm cắp...gia tăng. Các băng nhóm xã hội đen ngóc đầu dậy ở hầu hết các tỉnh thành, gây quan ngại cho cộng đồng. Đối tượng phạm tội hình sự tỏ ra ngông nghênh hơn, táo tợn hơn, trắng trợn hơn. Các vụ trọng án ngày càng nhiều, đối tượng phạm tội có chiều hướng trẻ hóa, thậm chí còn trong độ tuổi vị thành niên. Chúng giết người vì những lý do hết sức lãng nhách và hết sức vô lý. Nhiều khu vực dân cư, người dân cảm thấy thấy bất an. Tệ nạn đua xe, lạng lách, rải đinh trên xa lộ...nhiều nhưng vẫn chưa thống nhất được cách giải quyết dứt điểm. Hiện tượng người vi phạm giao thông chống đối lại lực lượng cảnh sát tăng cao là một vấn đề đáng suy nghĩ. Cần phải có giải pháp đồng bộ, tích cực để kéo giảm tệ nạn này xuống.

..... 

           Mấy ngày nữa là tới năm con Rồng. Rồng là biểu tượng thiêng liêng trong văn hóa Việt. Hy vọng năm Rồng (2012), Việt Nam sẽ bay xa, bay cao trên con đường phát triển. Những mảng tối sẽ ít đi, bức tranh chính trị, kinh tế, xã hội của Việt Nam sẽ sáng sủa, tràn ngập sắc màu rực rỡ.

            “Tôi hy vọng, bạn hy vọng và chúng ta cùng hy vọng !

 

                                                        -----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=345224

Gặp Cái Xưa, Nghĩ Về Cái Nay...
nddat | 28 Dec, 2011, 09:02 | Chuyện Cuối Tuần | (121 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

         GẶP CÁI XƯA, NGHĨ VỀ CÁI NAY...

 

      Đêm cuối năm, anh bạn rủ tôi kiếm chỗ uống cà phê. Loanh quanh mấy đường phố, chúng tôi ghé quán “Nét Xưa”. Quán nhỏ xíu, bàn kê sát nhau nhưng không khí thật ấm áp. Chủ quán là người thích chơi đồ cổ. Đập vào mắt khách là dàn máy AKAI lớn, đang phát những ca khúc thời tiền chiến. Quanh tường trưng bày thêm một vài dàn AKAI nhỏ và dán đầy các đĩa nhạc ghi âm trước năm 1975. Bất chợt tôi nhìn thấy chiếc radio hiệu PHILIPS to đùng ngự trên nóc tủ kính. Chiếc radio chạy bằng bóng điện tử, vỏ bằng gỗ phíp như một vật trang trí, gợi nhớ một thời...Tư liệu 

       Những năm đầu thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, lúc đó tôi mới hơn mười tuổi. Cuộc sống văn hóa thời kỳ này vô cùng thiếu thốn. Niềm vui duy nhất là được nghe các chương trình của Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam. Nhưng ở quê, chẳng có phương tiện nào để nghe cả ngoài loa truyền thanh xã tràn ngập các khẩu hiệu, chỉ thị, thông báo, nghị quyết... Thỉnh thoảng, bọn chúng tôi mắt tròn, mắt dẹt khi mấy ông cán bộ huyện, tỉnh về làng, vai đeo những chiếc rađio to đùng hiệu ORIONTON, hoặc XionMao, hay một loại gì đó của Liên Xô. Mấy lọai này vừa to, vừa thô, vừa ngốn pin cực kỳ.

        Ở cuối phố tôi có anh Nghi là thợ cơ khí. Anh mày mò lắp ráp một bộ galen bắt được sóng Đài tiếng nói Việt Nam. Những hôm đài tường thuật trực tiếp bóng đá giải quốc gia trên sóng phát thanh, bọn trẻ bu kín cửa sổ nhà anh. Thỉnh thoảng, anh lại áp loa vào tai từng thằng cho nghe một tý. Thật khoái hết sức. Tiếng bình luận viên tường thuật diễn biến trận đấu hết sức hấp dẫn.

      Ảnh tư liệu   Năm 1975, tôi tham gia tiếp quản vùng mới giải phóng ở các tỉnh phía nam. Do miền nam tiếp cận với tư bản nên các công cụ nghe nhìn hơn hẳn miền bắc. Người dân đã có truyền hình đen trắng (loại bằng gỗ, có bốn chân), radio hiện đại của Nhật, dàn Akai âm thanh nổi...

        Nhiều chiến sĩ miền bắc thích nổi, hay khoe khoang nên thường bị hố. Khi bà con hỏi:

         - Ở ngoài đó có ti vi không?

          Có chiến sỹ ta trả lời ngay:” Thiếu gì! Chạy lông nhông đầy đường”.

          Bà con được một trận cười bể bụng.

          Tôi còn nhớ đơn vị tôi lúc đó có năm mươi bốn cán bộ, chiến sỹ từ miền bắc vào, chi viện cho lực lượng an ninh vũ trang Trà Vinh. Mỗi người mua một chiếc radio. Thôi thì đủ loại: SONY, HITACHI, SANYO, STANDA...Buổi tối trước khi ngủ cứ loạn hết cả lên. Anh thì mở nghe thời sự, anh thì nghe hát cải lương, anh thì tân nhạc, anh thì thích hát chèo...Chẳng ai chịu nhường ai, lại mở thật to, âm thanh nghe như cái chợ vỡ.

          Những năm sau này, cuộc cách mạng trong ngành công nghiệp nghe nhìn phát triển như vũ bão, cứ như trong thần thoại. Hệ thống phát thanh và truyền hình thay đổi từ cột anten phát sóng cao ngất ngưởng đến phát trực tiếp từ vệ tinh.  Phương tiện thu từ anten xương cá đến chảo, đến cáp có dây và không dây. Dòng ti vi khởi đầu đen trắng đến ti vi màu, rồi kỹ thuật số. Ti vi từ to kềnh càng, dày cộp đến mỏng dính do chíp điện tử nhỏ xíu thay thế bóng đèn hình to đùng, hao điện. Từ radio đến radiocassette, kèm đầu CD, video, đầu đọc mp3, mp4, HD, điện thoại di động...phát triển nhanh không thể tưởng tượng... Ngày trước, từ radio đến cassette phải trải qua thời gian khá dài, có khi hàng thập kỷ. Bây giờ, chỉ tuần trước, tuần sau đã có bước tiến mới, sản phẩm mới tiên tiến hơn, hiện đại hơn, rẻ hơn.

          Khi Internet ra đời, thế giới thay đổi đến chóng mặt. Internet kết nối mọi người với nhau, kéo mọi ngõ ngách của cuộc sống trên hành tinh này về căn phòng của bạn. Bạn ngồi ở nhà có thể biết sáng nay ông Hugo Chavez tận Mỹ la tinh sang Cu Ba điều trị bệnh ung thư, bà thủ tướng Thái Lan ngộ độc thực phẩm, cầu thủ Roony của bóng đá Anh chấn thương đầu gối... Ngoài ra, hàng ngàn tờ báo, phụ san, tạp chí, bản tin rồi báo mạng, mạng xã hội, các trang web, blog bao vây chúng ta. Trên chiếc điện thoại di động đời mới, ta có thể đọc cả thế giới. Người ta có thể ngay lập tức chia sẻ với mọi người trên toàn cầu chỉ bằng một cái nhấp chuột. Mỗi sự kiện của đời sống đất nước, của thế giới được cập nhật ngay trong buổi cà phê sáng....phục vụ cho nhu cầu tinh thần của con người. Thật là tiện ích và sung sướng. Xã hội ngày càng hiện đại hơn. Con người cũng văn minh hơn. 

            Chia tay “Nét Xưa” trời đã khuya. Từ dàn AKAI, giọng ca Sơn Tuyền mượt như nhung đang trình bày một tình khúc Trịnh Công Sơn. Đêm cuối năm Vũng Tàu khá lạnh. Hàn thử biểu ở quán chỉ 25 độ C.

            Ai bảo phương nam không có mùa đông?

 

                                                      -----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=344317

Một Câu Chuyện Đời
nddat | 22 Dec, 2011, 09:16 | Chuyện Cuối Tuần | (99 Reads)

Chuyện Cuối Tuần 


MỘT CÂU CHUYỆN ĐỜI


        Chiều thứ bảy, vợ chồng anh bạn mời vợ chồng tôi họp mặt. Cùng dự còn có vợ chồng chủ tịch hội luật gia tỉnh, một đồng đội cũ của tôi. Ba gia đình kéo nhau đến nhà hàng Vườn Bàng, thưởng thức món thịt nướng Nga nổi tiếng. Vừa nhâm nhi ly rượu, vừa ôn lại những năm tháng đã qua, nhất là thời kỳ bao cấp gian khổ. Ai nấy đều bùi ngùi...Ảnh

          Anh bạn tôi tuổi Mùi, năm nay gần bảy mươi tuổi. Người anh trắng hồng, tốt tướng, nhìn đầy phong độ. Vợ chồng anh vốn người Hà Nội và cùng là nhà giáo. Chị, một giáo viên dạy toán giỏi, có uy tín trong nghề. Anh bỏ ngang nghề giáo sang làm ở một công ty du lịch. Công ty này thời bao cấp nổi như cồn. Sau những năm tháng vật lộn với công việc, chịu cảnh bị đồng nghiệp kèn cựa, xấu chơi bởi tính tình quá thẳng thắn của mình, anh quyết định nghỉ việc. Thời đó, đời sống mọi người rất khó khăn, anh chị cũng không ngoại lệ. Đề nuôi hai con ăn học, ngoài giờ đi dạy, chị phải bán thuốc lá lẻ để kiếm thêm. Trước hoàn cảnh đó, anh có một quyết định liều lĩnh: tận dụng nhà ở mặt tiền một phố trung tâm, mở quán bán phở. Quán lấy tên “Phở Hà Nội”.

          Vốn liếng ban đầu vẻn vẹn bốn chỉ vàng. Tự thân có hai chỉ, bạn bè cho vay thêm hai chỉ nữa. Cái nghề bán phở rất cực. Phải thức khuya, dậy sớm mua nguyên liệu, chế biến sao cho phở được thực khách nhớ mãi. Anh lại chưa có kinh nghiệm trong việc kinh doanh loại hình này. Anh mày mò nghiên cứu gia vị rất kỹ, tạo cho phở có mùi thơm đặc trưng. Anh bảo: gia vị tuy có tốn thêm chi phí, nhưng bát phở hấp dẫn người ăn, khách sẽ đến đông hơn. Quả vậy, phở của anh nổi tiếng cả tỉnh, là địa chỉ quen thuộc của khách Sài Gòn. Đặc biệt, ai đã ăn món phao câu gà thì không thể nào quên được. Gà dùng làm phở là gà thả vườn. Miếng phao câu lột nguyên cả mảng da lưng, trông thật hấp dẫn. Dần dần anh bán thêm cơm, đổi tên quán là “Cơm-Phở Hà Nội”. Quán của anh lúc nào cũng chật chỗ. Cơ quan, ban ngành đặt tiệc khá đông. Cứ thế, anh chị tích tiểu thành đại, ăn nên, làm ra. Kinh doanh ẩm thực rất khó, phải có duyên mới phát tài. Không ít người vào nghề này, có vốn lớn, địa điểm thuận lợi nhưng đều thất bại.

          Khi đã có chút vốn dự trữ, anh lùng mua nhà. Anh mua nhà cũ, sửa chữa rồi bán. Rồi lại mua nhà to hơn. Lần nào mua nhà cũng phải vay thêm vốn, nhưng bây giờ vốn không thành vấn đề như trước. Có lúc anh sở hữu tới tám căn nhà mặt phố. Tuyệt nhiên, anh không mua đất và gửi tiền tiết kiệm.

          Khi sức khỏe bước sang giai đoạn suy giảm, anh thôi không kinh doanh nữa. Anh bán quán, mua một căn biệt thự gần tám trăm mét vuông trong hẻm để nghỉ dưỡng già. Các con anh đã trưởng thành, có gia đình. Công việc và kinh tế của chúng cũng ổn, không phải lo nghĩ nữa.

          Hiện nay, anh chị dành thời gian chăm sóc nhau. Hàng ngày họ đi bộ, tập dưỡng sinh, tìm hiểu những bài tập thể dục để nâng cao sức khỏe và gặp gỡ bạn bè. Nhu cầu giao lưu cùng bè bạn trở nên vô cùng cần thiết. Bạn già gặp nhau sẻ chia vui buồn, cùng nghe một bài thơ, một ca khúc, trao đổi về cách sống tích cực...Già rồi, tạo niềm vui sống để con cái yên tâm hơn.

           Tôi rất quý anh chị. Anh chị thẳng thắn, cởi mở và tôn trọng bạn bè. Trong số bạn bè của anh chị, vợ chồng tôi nhỏ tuổi hơn cả.

           Giai đoạn sau của cuộc đời, có được những người bạn hiểu mình, yêu mến mình, cảm thấy hạnh phúc và đáng sống lắm chứ.

                                                ------ 

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343574

Lời Chia Buồn Gửi Đến Blogger Huỳnh Mai
nddat | 20 Dec, 2011, 21:11 | Chung | (180 Reads)

LỜI CHIA BUỒN

GỬI TỚI BLOGGER HUỲNH MAI

 ----

Được tin cụ bà Huỳnh Thị Xuân

Thân mẫu của blogger Huỳnh Mai 

Đã từ trần hồi 11h ngày 20/12/2011

     Nhằm ngày 26 tháng 11 năm Tân Mão, thọ 80 tuổi

      Linh cữu quàn tại 694 – Trần Hưng Đạo, Thị xã Sa Đéc, Tỉnh Đồng Tháp

  Lễ động quan hồi 14h ngày 22/12/2011

      Hỏa táng tại Nghĩa trang Cải Cỏ, Thị xã Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp

            Thay mặt cộng đồng blogger Vnweblogs Vũng Tàu, tôi xin gửi đến blogger Huỳnh Mai và gia đình lời chia buồn sâu sắc. Cầu chúc cho hương hồn cụ bà sớm thong dong nơi miền cực lạc.

              Thành kính phân ưu.

 

                               NGUYỄN ĐỨC ĐÁT

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=343413

Đám Cưới Của Đại Gia
nddat | 14 Dec, 2011, 14:50 | Chuyện Cuối Tuần | (458 Reads)

Chuyện Cuối Tuần


                         ĐÁM CƯỚI CỦA ĐẠI GIA

 

         Tiếng còi hụ của đoàn mô tô phân khối lớn gây sôi động cả khu du lịch biển. Đứng trên chiếc ô tô mui trần, chủ rể diện bộ comple trắng, cô dâu đóng bộ trong chiếc áo dài lộng lẫy cùng vẫy vẫy tay chào quan khách. Theo sau là đoàn xe đông đảo chở thân nhân họ nhà gái. Nhìn đám rước không khác gì lễ đón nguyên thủ quốc gia đến thăm Việt Nam.

          Đoàn xe đi qua hai hàng nam thanh, nữ tú đang nghiêng mình đón chào. Một hàng là nam thanh niên đội khăn đóng, áo the. Một hàng là nữ áo dài, khăn xếp. Người nào, người nấy đẹp như tiên đồng, ngọc nữ. Xe đưa cô dâu, chú rể tiến sát cổng hôn trường. Trước cửa hôn trường choáng ngợp bức hình cưới của cô dâu, chủ rể to bằng nửa bức tường. Trong hôn trường, mỗi cây cột cũng treo một bức hình cưới của cô dâu, chú rể. Đó là đám cưới của một đại gia có tiếng ở địa phương tôi.alt

          Chú rể năm nay tròn bảy mươi lăm tuổi, cô dâu cũng vừa hai mươi tuổi. Người ta không nhớ đây làm đám cưới thứ bao nhiêu của đại gia. Lần trước, đại gia cưới cô vợ hai mươi lăm tuổi. Chung sống với nhau chỉ được một thời gian ngắn. Nghe nói đại gia rất hay ghen. Để tiện giám sát cô vợ trẻ, đại gia không cho vợ đi xe máy, mà mua hẳn một chiếc ô tô. Vợ muốn đi đâu sẽ có lái xe đưa đi. Đại gia còn thành lập một quỹ từ thiện cho cô vợ phụ trách. Sau ba lần đập nát ba chiếc điện thoại di động, khi đại gia phát hiện các tin nhắn của vợ với một trùm đầu nậu thu gom hải sản ở bến X, đại gia đưa đơn ra tòa. Cuộc hôn nhân kết thúc chóng vánh.

          Đại gia là người nổi lên khi công cuộc đổi mới vừa hình thành. Tài sản của đại gia là một khu du lịch biển rộng lớn, hành trăm ha đất ở khắp nơi trong và ngoài tỉnh, một ngân hàng thương mại nổi như cồn...Sau đợt vỡ tín dụng năm ấy, ngân hàng của đại gia bị phá sản. Đại gia phải đi tù mất mấy năm.

          Ra tù, đại gia mua ngay chiếc ô tô hiệu Roll Royce trị giá 25 tỷ. Chiếc xe có giá trị cao duy nhất ở Việt Nam thời bấy giờ. Trong khi chờ làm thủ tục, đại gia mua chiếc xe trị giá bảy tỷ đồng đi tạm. Đi đâu, làm gì đại gia cũng diện bộ comple trắng hoặc hồng, có dàn vệ sỹ đi bảo vệ. Cứ như một yếu nhân vậy.

           Nghe nói, tài sản hiện tại của đại gia rất lớn. Đại gia đang hy vọng mở lại ngân hàng mang tên cũ trước đây. Hiện đang còn chờ quyết định của cơ quan chức năng trung ương.

            Tuy đại gia giàu, nhưng tại địa phương không mấy người thích. Có lẽ là do tính đố kỵ của kẻ không có nhiều tiền. Trong số này có cái thằng tôi.

           Kẻ có tiền muốn làm gì mà chẳng được!

           Biết bao người ước ao được như đại gia ! Đời mà!


                                                               --------------  

 

                                               
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=342583

CON THUYỀN GIÁO DỤC
nddat | 07 Dec, 2011, 09:39 | Chuyện Cuối Tuần | (82 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

CON THUYỀN GIÁO DỤC


         T ối nay, mới hơn bảy giờ, thằng bạn đã ghé chơi. Hai thằng nhâm nhi ly rượu thuốc. Tôi có hơn chục bình rượu, ngâm đủ loại tắc kè, hải mã, mật nhân, đương quy, thuốc bắc, sâm Cao ly...nhưng bản thân lại không thích uống. Mỗi lần có bạn đến chơi, tôi mới lôi ra đãi và cũng nhấm nháp chút đỉnh.

         Thằng bạn hôm nay rất lạ. Hắn làm hết hai ly mà thái độ vẫn im lặng. Chắc trong lòng có nhiều tâm sự. Tôi biết tính hắn, chẳng cần hỏi, chút nữa thế nào hắn cũng phun ra.

         Quả vậy, hắn thủng thỉnh nói:

         - Mình mới thăm người bạn ở Mỹ về. Hồi ở Việt Nam, hắn phụ trách ban nhạc nhà thờ. Hắn nói chuyện về việc dạy và học ở Mỹ làm mình phải suy nghĩ.

         - Suy nghĩ chuyện gì nào?lưu ảnh mới

         - Hắn bảo khi mới sang Mỹ, thằng con út đang học trung học cơ sở. Thằng lỏi cứ nằng nặc đòi về Việt Nam học. Nhưng hắn kiên quyết ép con học trường Mỹ. Ba tháng sau, hắn hỏi con có muốn về Việt Nam học không? Con hắn trả lời là không. Hắn lại hỏi tại sao? Con hắn nói học ở đây không phải học thêm, ít bài tập về nhà. Cô giáo chỉ cho bài tập làm tại lớp. Cho nhiều bài vào giữa tuần và ít dần về cuối tuần. Ngày nghỉ không có bài. Ước gì ở ta cũng được như vậy. Chương trình học ở ta quá nặng. Học sinh học trên lớp không đủ, phải học thêm. Giáo viên dù cố gắng dạy hết tiết, giảng cũng không hết bài, thì làm gì mà học sinh hiểu. Ngay lớp một là lớp đầu đời mà cũng phải học thêm. Thế có nản không?

         - Cái này thì đúng. Quốc hội có ý kiền rồi nhưng chưa thấy chuyển.

         - Phải nói là không chuyển được. Có ai quyết được đâu. Cái cách làm sách giáo khoa cũng chỉ có ở ta. Năm nào cũng phải mua sách giáo khoa mới. Ngoài bộ sách giáo khoa chính, lại thêm hàng loạt sách tham khảo. Nhiều trường, hiệu trưởng cũng soạn sách tham khảo bắt học sinh mua. Thật hết sức lãng phí. Ngay bộ sách giáo khoa chuẩn cũng đầy rẫy lỗi. Rất nhiều lỗi khó hiểu, ngây ngô. Hồi mình còn đi học, một bộ sách giáo khoa, anh chị học xong, năm sau em học tiếp, năm sau nữa cũng thế. Chỉ phải mua bộ mới khi anh chị lên lớp thôi. Còn học thêm thì chỉ có tổ chức tự học nhóm, kèm cặp học sinh yếu hoặc bồi dưỡng học sinh giỏi. Bây giờ học thêm tràn lan. Học thầy cô nào thì phải học thêm thầy cô ấy. Không học hoặc học thầy cô khác là bị đì ngay. Chán.

         - Theo ông thì phải làm như thế nào?

         - Cần phải soạn lại sách giáo khoa. Đảm bảo chương trình học sau năm năm mới phải thay sách. Chẳng cần phải nhọc lòng nghiên cứu. Ta cứ lấy các bộ sách giáo khoa của các nước tiên tiến như Anh, Pháp, Mỹ, Đức, Nga...nghiên cứu mà phăng ra của mình. Phần học các môn tự nhiên thì nước nào cũng na ná như nhau. Các môn xã hội thì đưa các tác phẩm văn học nổi tiếng, những tác phẩm được giải cao của thế giới, của Việt Nam vào sách giáo khoa. Cần chú trọng sự thật lịch sử từng giai đoạn, có cách diễn tả mới mẻ để cuốn hút học sinh. Học như hiện nay nặng nề lắm, học sinh không có hứng thú học. Học văn mà học theo mẫu, chấm văn như chấm toán thì làm sao học sinh có sự thăng hoa độc lập về tư tưởng. Có chăng chỉ tạo lên các robo giống y như nhau thôi. Ngoài bộ sách giáo khoa chính, do tình hình phát triển của khoa học, sự biến động của nhân loại, hàng năm bổ sung kiến thức mới bằng các sách tham khảo cho các cấp học cao. Nếu chương trình nhẹ đi thì sẽ không còn hiện tượng dạy thêm, học thêm nữa.

         - Ông nói thế cũng chưa chuẩn lắm. Bộ giáo dục có hàng ngàn giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ. Nếu không sử dụng họ viết sách giáo khoa thì lãng phí lắm. Chẳng lẽ cứ năm năm sử dụng họ một lần, thời gian còn lại họ chơi à? Ta phải tận dụng chất xám của đội ngũ trí thức này chứ. Mỗi năm thay một bộ sách giáo khoa nghe thì có vẻ lãng phí, nhưng nếu mỗi học sinh một bộ thì cũng chẳng tốn bao nhiêu. Xã hội hóa mà. Còn về học thêm, dạy thêm cũng có nguyên nhân của nó.

         - Nguyên nhân gỉ?

         - Này nhé! Giáo viên của ta đồng lương chưa đủ sống (trừ giảng viên đại học). Vậy nên các thầy, các cô phải dạy thêm để cải thiện. Giống như bác sỹ mở phòng mạch tư thôi. Còn về học thêm thì còn do yêu cầu của phụ huynh học sinh nữa. Ngoài buổi học chính, phụ huynh không biết gửi con ở đâu để mình còn đi làm. Nếu không học thêm chẳng lẽ nhốt chúng ở nhà để chúng phá phách hoặc chúng bỏ đi chơi gems cũng chết. Thôi thì tốn thêm một khoản, giao cho thầy cô quản lý hộ thì yên tâm hơn.

         - Ông nói thế thì thà không nói còn hơn. Phải có giải pháp gì chứ?

         - Giải pháp thì có nhưng còn bàn, chưa thống nhất được. Chắc chắn về lâu, về dài Bộ giáo dục sẽ đổi mới.

         - Nhưng đến bao giờ mới hết cảnh học và dạy như hiện nay.

         - Thì đã bảo, cứ từ từ, không việc gì mà vội. Ông nóng tính quá.

         - Không nóng sao được. Tình trạng giáo dục hiện nay đã đến lúc không chịu được nữa rồi. Đấy là tôi chưa nói đến đại học mở hàng loạt dẫn đến không có học viên, bệnh thành tích, các loại sổ giao viên phải quản lý...làm rối rắm thêm cho nền giáo dục nước nhà.

         - Phải kiên trì ông à. Các bác trên trung ương chưa lấy làm vội mà ông cứ hoắng cả nên. Cẩn thận kẻo lại lên máu, đột quỵ là tiêu đời đấy. Nén xuống! Nén xuống!

          Tôi vuốt ngực hắn cho hạ cơn bức xúc. Cứ nhìn hiện tượng mà bức xúc thì đến tết Công gô cũng không hết bức xúc được. 

          Hắn ngồi im, lơ đãng nhìn bức tranh phong cảnh trên tường. Không khí có vẻ hơi nực hơn mọi ngày.

          Thời tiết đang chuyển mùa. Nam bộ đã chính thức bước vào mùa khô. Một năm mới sắp đến gần.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=341439

Những Cuộc Chia Tay Buồn
nddat | 30 Nov, 2011, 10:01 | Chuyện Cuối Tuần | (111 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

  NHỮNG CUỘC CHIA TAY BUỒN


         Trưa thứ bảy tuần rồi, tôi đưa tiễn một người bạn thơ về nơi yên nghỉ cuối cùng. Như vậy, trong năm nay, bốn văn nghệ sỹ của Hội Văn học Nghệ thuật Bà Rịa-Vũng Tàu đã ra đi, trong đó có hai người mất vì bệnh ung thư..

         Anh bạn thơ sinh năm Sửu, 1949. Tôi cỏn nhớ lúc anh đi Quảng Châu (Trung Quốc) về, tâm sự với tôi rất vui vẻ. Anh khoe bệnh viện Quảng Châu điều trị rất có hiệu quả. Họ dùng phương pháp lạnh, cô lập khối u ở phổi. Tôi được kể hai chuyến đi của anh tốn hơn bốn tỷ đồng. Hôm 17/11 anh còn tự lái xe đi Sài Gòn chơi. Thế mà chỉ mấy hôm sau, qua siêu âm, ung thư đã di căn lên não và anh nhanh chóng về cõi vĩnh hằng.

         Mắc bệnh ung thư coi như lưỡi hái thần chết treo lơ lửng trên đầu. Bệnh này khó có thể điều trị khỏi vì khi biết thường đã quá muộn. Khi phát hiện bệnh, nếu điều trị tích cực, có thể sống thêm vài năm nhưng chi phí điều trị quá tốn kém. Không phải ai cũng có đủ điều kiện về tiền bạc để theo đuổi con bệnh.

         Cách đây vài năm, một anh bạn là chủ doanh nghiệp đang ăn lên, làm ra. Một hôm, anh thấy mệt và đi khám. Kết quả anh bị ung thư giai đoạn cuối. Cầm phiếu xét nghiệm trong tay, anh không nói gì. Anh lẳng lặng về, không tiết lộ với ai (kể cả vợ con) về bệnh tình của mình..Anh kiên quyết không điều trị. Anh sắp xếp công ăn việc làm ổn định cho con cháu, cân đối công nợ rồi thanh thản ra đi.Hoa

         Một đồng nghiệp cũ của tôi, cùng tuổi Mậu Tý, nghiện thuốc lá nặng. Anh phát hiện có khối u ở phổi. Anh chạy đôn, chạy đáo tìm thầy, tìm thuốc để trị bệnh. Hai vợ chồng gặp tôi báo tin một người bạn ngoài Bắc mách: uống thường xuyên nước sắc cây xạ đen, có thể sống thêm mười, hai mươi năm nữa. Thấy tinh thần của hai vợ chồng rất lạc quan, tôi cũng mừng cho họ. Hy vọng lời tuyên truyền kia là đúng sự thật. Trưa nay gặp anh, thấy anh hơi mập, hỏi thì được biết là khối u đã dừng lại, không phát triển thêm nữa. Có lẽ uống nước cây xạ đen có tác dụng chăng?

         Một người bạn khác, một cán bộ có cỡ ở địa phương. Khi phát hiện bị ung thư, anh suy sụp hẳn. Anh điều trị quyết liệt, không ngại tốn phí. Nhưng hai năm sau, anh cũng không qua khỏi khi chưa kịp nhận sổ hưu. Còn nhiều người nữa, mà lại toàn là người quen. Thật đáng buồn...

         Trường hợp vợ người bạn phụ trách một đơn vị văn hóa. Vợ hắn bị khối u (có lẽ là u lành) bị cắt hết bộ ngực, sau đó cắt luôn buồng trứng và tử cung. Đi đâu hắn cũng bô bô: ” Mình có ngôi nhà, đồ đạc bên trong bị dọn sạch, chỉ còn mỗi cái cổng ra vào”. Nghe buồn cười mà cay đắng.

         Một căn bệnh, cả thế giới phải vào cuộc, tiêu tốn khá nhiều tiền để tìm phương thức điều trị, nhưng chưa có kết quả. Theo thống kê của ngành Y tế, mỗi năm ở nước ta phát hiện 120.000 trường hợp ung thư mới và hơn 80.000 ca ung thư tử vong. Một con số lạnh lùng và quá ư khủng khiếp.

         Tại sao bệnh ung thư phát triển nhanh như vậy? Câu trả lời khá rõ ràng: Môi trường sống đã bị ô nhiễm quá trầm trọng!

         Ngày nay, tất cả các loại lương thực, thực phẩm, các loại đồ dùng vải vóc, đồ chơi...đều chứa đầy hóa chất độc hại. Sóng điện thoại di động, máy móc phát điện từ...đầy rẫy chung quanh ta, xâm nhập thẳng vào con người. Sông, suối, hồ, ao...không còn sạch nữa.

         Ai đã làm cho môi trường sống của chúng ta ô nhiễm? Chính là chúng ta! Chúng ta không coi trọng mạng sống của chính mình và mọi người chung quanh. Chúng ta đang bị trả giá do lối sống thiếu khoa học của mình.

         Hãy tích cực bảo về môi trường sống xanh và sạch, bảo vệ cuộc sống của chúng ta trước khi quá muộn!

                           

                                                                         ----------

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=340233

PHẢI KIÊN ĐỊNH LẬP TRƯỜNG CHỨ!
nddat | 23 Nov, 2011, 09:37 | Chuyện Cuối Tuần | (128 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

PHẢI KIÊN ĐỊNH LẬP TRƯỜNG CHỨ !

 

         Sáng nay, hội cà phê chúng tôi lại trở về chỗ ngồi quen thuộc. Mấy tháng trước, quán Mai Lan bán thêm món bún bò. Mùi gây gây từ nồi nước lèo phả ra nồng nặc, khó chịu. Anh em phải di chuyển ra phía trước, xa hơn, không được thoải mái lắm.

         Ngồi khá lâu, tên bạn trời đánh của tôi mới ngật ngưỡng ra. Mới sáng sớm mà hắn đã có mùi rượu. Tôi hỏi:

         - Nhậu hả? Không sợ rối loạn tiền đình à?

         - Ghé nhà lão N, nắm tình hình nội dung hắn đi họp về. Hắn đẩy một ly rượu tắc kè. Nể quá đành tợp một hớp.

         - Họp gì? Có gì mới không?

         - Mới mẹ gì. Các bố gọi lên chấn chỉnh tư tưởng văn nghệ sỹ, định hướng sáng tác văn học, nghệ thuật ấy mà.alt

          - Vậy là phải rồi. Đó là việc nên làm. Mấy bố văn nghệ sỹ quan điểm lập trường yếu lắm. Không chấn chỉnh, các bố viết linh tinh thì rất có hại.             

          - Hại là hại chỗ nào? Văn nghệ sỹ phải được tự do tư tưởng, tự do sáng tác chứ! Tự do sáng tác mới có tác phẩm hay.

          - Ông nói chưa đúng. Có ai cấm các ông sáng tác đâu? Có ai cầm tù tư tưởng các ông đâu? Nhưng nhiều tác phẩm nặng về bôi bác. Thí dụ: “Thời Của Thánh Thần” của Hoàng Minh Tường, nói về cải cách ruộng đất thái quá. Làm gì đến mức như tác phẩm phản ảnh. “Cúi Xuống Đám Đông” của Nguyễn Vĩnh Nguyên sa vào phản ánh dâm ô, trụy lạc. Còn cái gì, cái gì nhỉ?...À..à...”Sát Thủ Đầu Mưng Mủ”. Nghe cái tựa đã hết cả hồn vía.

           - Tôi thấy nội dung chẳng có vấn đề gì cả. Tại các ông nâng quan điểm lên thôi.

           - Nâng là nâng thế nào? Sai lè lè còn gì! Nhất định không cho lưu hành những tác phẩm đó. Lợi bất cập hại. Nay mai có “Luật Nhà Văn”, các nhà văn hết cụ cựa nhé. Các bố phải đi vào con đường chính ngạch thôi. Thế còn nội dung gì nữa không?

           - Khẳng định “Nước ta kiên trì mục tiêu xây dựng chủ nghĩa xã hội, tiến lên con đường cộng sản chủ nghĩa”.

           - Điều đó đã hẳn! Mục tiêu này được đề ra từ khi chưa thành lập nước kia mà.

           - Nhưng nhìn thế giới ngày nay, sau khi khối XHCN Đông Âu sụp đổ, Liên bang Xô Viết tan rã, chẳng còn nước nào duy trì chế độ XHCN nữa, trừ Việt Nam.

           - Còn nhiều nước chứ! Này nhé: bên cạnh ta có người anh Trung Hoa vĩ đại, nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Có Triều Tiên hùng mạnh, tiềm lực hạt nhân làm cả phương Tây e sợ. Có bạn Lào thủy chung. Rồi Cu Ba, Venezuela. Việt Nam và Cu Ba là hai chiến sỹ kiên cường canh giữ cho hòa bình thế giới. Cu Ba ngủ thì ta thức, ta ngủ thì Cu Ba thức.

           - Nhưng các nước ấy giờ cũng thay đổi nhiều rồi. Chủ nghĩa xã hội ở Trung Quốc đã biến tướng. Trung Quốc gần như là một đế quốc. Nhà nước thì giàu còn đại đa số nhân dân thì quá khổ. Trung Quốc cậy lớn luôn tìm cách uy hiếp các nước láng giềng, trong đó có nước ta. Bắc Triều Tiên giống chế độ phong kiến, cha truyền con nối, đời sống nhân dân cực khổ. Cu Ba thì nghèo xác, nghèo xơ, bây giờ mới mở cửa he hé. Venezuela thì tùy theo hứng của ông Hugo Chavez. Ông Chavez nghỉ là CNXH cũng tiêu. Chỉ mỗi Việt Nam đơn độc giữa đại dương đầy bão tố, chèo chống con thuyền độc mộc tiến lên Chủ nghĩa cộng sản. Nghĩ mà buồn.

           - Buồn là buồn thế nào? Có thể lúc này là lúc CNCS đang trong giai đoạn thoái trào. Nhưng cái đó chỉ là tạm thời. Ông không thấy các nước tư bản cũng đang học tập và áp dụng những ý tưởng của nguyên lý CNCS, nhất là về phúc lợi cho người lao động đó sao?  Ta đã đặt ra mục tiêu từ ban đầu, phải kiên định lập trường chứ! Ông không nghe thông tin: Nhà tiên tri mù Baba Vanga nổi tiếng của Nga đã tiên đoán: năm 2076 xã hội Cộng sản chủ nghĩa được hình thành. Từ nay đến 2076 chỉ còn 64 năm. Nhanh lắm! Nhanh lắm!

           - Tất nhiên, những cái tốt thì vẫn lan tỏa, nhưng thực lòng kinh tế và đời sống nhân dân các nước XHCN khổ quá, không phát triển bằng các nước TBCN. Còn như lời nhà tiên tri Baba Vanga ư? Hoang đường! Hoang đường!...

           - Ông lại sai rồi. Chủ nghĩa tư bản sau khủng hoảng đang giẫy chết. Nạn thất nghiệp tăng vọt, nền kinh tế èo uột, các tập đoàn tài chính, ngân hàng phá sản, nợ công cao...lan tràn khắp Châu Âu và Mỹ...Niềm tin của đông đảo nhân dân đổ vỡ. Chính quyền các nước Hy Lạp, Ý, Tây Ban Nha...suy sụp vì nợ công quá khả năng nền kinh tế. Đồng ơ-rô đang mất giá. Chủ nghĩa tư bản sắp tiêu rồi. Cái đầu của ông không có tý ty gram tích cực nào cả.

           - Tiêu làm sao được? Đó cũng là khó khăn tạm thời thôi. Nó sẽ phục hồi và phát triển mạnh mẽ.

           - Không thể là tạm thời được. Ông không thấy nhân dân các nước tư bản phát triển biểu tình rầm rộ đòi lẽ công bằng sao? Họ đòi “Chiếm lấy phố Wall”, đòi người giàu phải chia bớt lợi ích cho người nghèo...

           - Cái đó là có, nó thể hiện tính dân chủ của họ.

           - Vậy ông cho là ta không có dân chủ sao? Ở ta làm gì có biểu tình như bên họ. Tôi khẳng định:  Chế độ ta là chế độ tốt đẹp, rất dân chủ, dù rằng hiện nay còn nhiều khó khăn.

           - Ai bảo ông ở ta không có biểu tình? Công an bắt bớ tùm lum, ông không thấy à?

           - Đó không thể gọi là biểu tình được. Loe ngoe vài chục người đi dạo, khiếu nại đền bù về đất đai, bức xúc về biển đảo... Anh em công an mời họ về trụ sở, giải thích cho họ hiểu vấn đề rồi cho về, có bắt ai đâu? Vừa rồi ở Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Hy Lạp, Ý...cảnh sát đàn áp và bắt bớ hàng trăm người biểu tình thì dân chủ cái gì? Quốc hội đang đề nghị xây dựng “Luật Biểu tình”. Nay mai ông có bức xúc gì, tha hồ mà biểu tình, miễn đừng gây rối trật tự công cộng là được.

           Hắn lúng túng, gãi tai một lúc rồi chuyển đề tài:

           - Ông thấy giữa vấn đề độc đảng và đa đảng thế nào? Theo tôi độc đảng thiếu tính cạnh tranh. Độc đảng tạo sức ỳ đối với đảng cầm quyền, đất nước chậm phát triển.

           - Ông nói thế hơi quá. Đành rằng sức ỳ là trở ngại cho một đảng cầm quyền quá lâu, không chịu đổi mới. Điều này Lênin đã cảnh tỉnh từ đầu thế kỷ hai mươi. Nhưng đa đảng thì cứ loạn hết cả lên. Anh nào cũng cho mình hay, mình tốt, rồi vận động, lôi kéo, biểu tình ngậu xị. Ngay như nước Mỹ, chỉ có hai đảng mà cũng đầy rẫy phức tạp. Những dự luật đem lại lợi ích cho đa số người dân, do đảng Dân chủ đưa ra, đảng Cộng hòa chống đối quyết liệt, không thể thông qua được. Đảng Cộng hòa chỉ bảo vệ lợi ích của tầng lớp giàu có. Tôi sợ thay đổi chính quyền lắm. Chưa biết lợi ích ngọt bùi ra sao, riêng cái khoản lương hưu bị chính quyền mới cắt hoặc chậm phát, chờ ổn định chính trị, cũng bỏ mẹ rồi. Thôi ông cho tôi xin.

        - Vậy quan điểm của ông thế nào?

        - Cứ theo như lời ông Chủ tịch nước nói, đại để là:” Một đảng cũng được, miễn là đảng phải biết nghe dân, vì dân, biết đổi mới để phát triển đất nước,  nâng cao đời sống nhân dân”. Ngay như SINGAPORE chỉ có đảng “Hành động nhân dân” mà phát triển quá trời.

        - Ông!...

        Hắn ú ớ rồi im bặt. Đuối lý rồi. Đáng thương cho hắn quá. Hắn ở địa phương nào thì chính quyền ở đó cũng khổ vì cái tính dở dở, ương ương hay lý sự của hắn thôi.

        Tự dưng, từ sâu thẳm đáy lòng, tôi thương hắn thật sự.

 

                                                          ----

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=338881

DỪNG BƯỚC LÃNG DU
nddat | 15 Nov, 2011, 10:06 | Chuyện Cuối Tuần | (274 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

Cùng các bạn blogger:

      Sau hơn hai năm tạm xa sân chơi Vnweblogs, hôm nay tôi lại tái xuất giang hồ cùng chuyên mục “Chuyện Cuối Tuần” mà trước đây các bạn từng ưu ái. Tôi sẽ cố gắng duy trì chuyên mục này cho đến khi không thể.  Chúc các bạn mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc. Thân ái!

 

                         DỪNG BƯỚC LÃNG DU

 

     Tôi quyết định lấy vợ sau năm năm, bảy tháng, chín ngày vò võ trong cảnh độc thân. Độc thân cũng có cái sướng, được tự do, tự tại làm cái gì mình thích, chẳng bị ai bó buộc. Một anh bạn già, chết vợ, bảo: “Độc thân thì có nhiều bà, lấy vợ chỉ còn một bà”. Có lẽ đúng như vậy.

       Những tháng ngày độc thân, hình bóng phụ nữ luôn hiển hiện trong tâm trí tôi. Lúc nào tôi cũng ước mơ, ước mơ...       Không ít lần các bạn nữ đến thăm. Có nàng bắt tôi dẫn tham quan nhà, nhất là phòng ngủ. Nàng đẹp và thật hấp dẫn. Nàng lại diện bộ cánh quá ư là quyến rũ. Đứng cạnh nàng, tôi cảm tưởng sức nóng của nàng phả vào người hừng hực, hừng hực...Tôi như muốn xỉu. Tôi đưa nàng tham quan căn nhà thênh thang, lạnh lẽo của kẻ độc thân. Khi vào phòng ngủ, cả hai cùng nhìn chiếc giường mê hoặc với hai chiếc gối dễ thương. Mắt nhè nhẹ liếc nhau, con tim chợt đập loạn lên. Lúc đó, không gian thật yên ắng, yên ắng...như chờ đợi một sự bùng nổ sắp xảy ra. Rồi cả hai rùng mình, bừng tỉnh, cùng nghe rõ hai tiếng thở dài rất nhẹ, rất nhẹ và rời khỏi phòng. Sau khi nàng về rồi, ngồi nghĩ lại lòng tôi thầm tiếc. Nếu mình mạnh dạn lên, liều một chút, biết đâu căn phòng đã đầy ắp hạnh phúc. Thật ngu hết chỗ nói !

         altSau hai cái chết bất đắc kỳ tử của người độc thân cùng địa phương, đại gia đình họp lại kiến nghị buộc tôi phải lấy vợ. Họ rất ái ngại tôi sống một mình, trong căn nhà ba bốn lần khóa, nếu xảy ra sự cố gì, anh em đâu có xử trí kịp. Nể lòng các em, tôi quyết định dừng bước lãng du.

         Tôi lục lại trong trí nhớ những người phụ nữ từng quan tâm đến mình. Những đối tượng đó khá nhiều nhưng đều không hợp hoàn cảnh. Có người nặng lòng vì con cái, không thể dứt áo đi xây dựng hạnh phúc riêng. Có người vì lý do này, lý do khác không dám bước tới. Nhiều người tôi lại không thích, nhất là các em trẻ. Họ mãnh liệt, tràn trề sức sống, thân già này khó lòng kham nổi. Nhiều người trong số họ tìm đến tôi với mục đích khác. Điều này tôi rất rõ. Loay hoay mãi, tôi chợt nhớ ra một người. Người ấy là chị của sếp cháu gái tôi. Lần đó, cháu giới thiệu và tôi cùng đi uống cà phê với mọi người. Buổi gặp chẳng để lại ấn tượng gì. Mấy lần nàng đến nhà chơi với cháu, tôi hờ hững chào, hờ hững tiếp. Rồi nàng không đến nữa.

         Tôi gọi điện hỏi thăm nàng, nàng nhiệt tình hồi đáp. Tôi hẹn nàng đến thăm nhà mới. Hẹn mãi, cuối tuần nàng cũng tới. Lâu không gặp, nay gặp lại, thấy nàng cũng dễ thương. Rồi tôi hẹn nàng buổi tối đi uống cà phê. Tối ấy, chúng tôi mỗi người mỗi xe, gặp nhau tại quán Trà Cung Đình. Lần đầu gặp riêng, câu chuyện chẳng đâu vào đâu cả. Lần sau tôi lại hẹn và tôi đến đón nàng. Buổi đi chơi thứ ba, tôi chính thức cầu hôn nàng. Nơi tôi cầu hôn là một quán cà phê nằm sát biển, đầy thơ mộng. Đại loại tôi nói: “Anh và em cũng đều qua tuổi thanh xuân. Anh đã qua một lần đò. Anh muốn chúng mình về với nhau, tổ chức một gia đình nhỏ. Mình bỏ qua giai đoạn tán tỉnh, tìm hiểu em nhé. Việc đó để sau em à”. Nàng hứa sẽ trả lời tôi trong thời gian sớm nhất.

        Tôi quên chưa nói rõ về nàng. Nàng tuổi Đinh Mùi, quê Phú Cam (Huế), sinh tại Đà Lạt. Nàng là con thứ tư trong gia đình có chín anh chị em. Cha mẹ nàng hiện cư trú tại Bà Rịa - Vũng Tàu. Các em nàng phần nhiều công tác tại Vũng Tàu. Trước đây, nàng là giáo viên trung học cơ sở, đã từng là hiệu phó chuyên môn. Sau, do gia đình khó khăn, các em đều đi học, cha mẹ không đủ sức nuôi nên nàng nghỉ dạy. Nàng đi học may, rồi làm thợ kiếm tiền phụ giúp cha mẹ. Khi các em trưởng thành, nàng mới đi làm lại. Gia đình nàng theo đạo Thiên chúa.

         Lễ 1/5 năm ngoái được nghỉ bù một ngày, nàng hẹn tôi về ra mắt gia đình. Nàng kể lại hầu như gia đình đã đồng ý, chỉ riêng cha nàng chưa thuận. Ông nói:

       - Con cứ làm việc, bao giờ sức khỏe yếu, không làm việc nữa thì về ba nuôi. Ba không đồng ý con lấy người này. Nếu con không nghe, cứ tiến tới, thì ba buồn lắm.

     Nghe cha nói, nàng khóc nức nở. Nàng là người con có hiếu, rất sợ cha mẹ buồn. Ba nàng nghe thông tin: tôi sáu mươi ba tuổi, đã về hưu, lại là người làm thơ, ông sợ lắm. Ông mường tượng tôi là một lão già lẻo khẻo, lèo khèo, da nhăn nhúm, râu tóc bạc phơ, tính hâm hâm. Ông rất sợ những người làm thơ, trông cứ như những kẻ dở người.

      Mẹ nàng động viên:”Thôi con ạ. Để mẹ từ từ nói với ba con”.

      Tôi tâm sự với người bạn hiện là phó giám đốc Sở Thông tin - Truyền thông. Bạn tôi hăng hái lấy xe riêng chở tôi đi. Đêm trước buổi ra mắt, tôi hồi hộp không tài nào ngủ được. Sau này tôi biết, ba mẹ nàng cũng đâu ngủ được. Các cụ cứ băn khoăn không biết tôi là cái thằng cha căng, chú kiết nào, trông hắn ra răng?

      Chín giờ sáng hôm ấy, khi trông thấy tôi bước ra khỏi xe, cha nàng cười hết cỡ, Ông thấy tôi phong độ, vui vẻ, trẻ trung và nhanh nhẹn. Mẹ nàng điện ngay cho cậu con hiện làm cha xứ ở Đà Lạt, báo tin chúng tôi không chênh lệch mấy. Ngay buổi ra mắt, tôi đã đặt vấn đề xin cưới vào ngày mười chín tháng sau, trước ngày giỗ mẹ tôi. Suy nghĩ một lát, ba nàng gật đầu đồng ý. Mọi việc thế là đầu xuôi, đuôi lọt. Đến khi thành con rể, ông cười bảo tôi đốt cháy giai đoạn, thừa thắng xông lên. Mẹ vợ tôi lúc nào cũng nói:

        -  Con gái mẹ  khó tính quá nên lấy chồng muộn, chứ không phải nó ế đâu anh!

       Nghe bà nói, tôi chỉ biết tủm tỉm cười (!).

       Chúng tôi đăng ký kết hôn sau hôm ra mắt một tuần, rồi chọn nhà hàng, in thiệp, may áo cưới, sắm nữ trang...Mọi việc đang tiến tới băng băng, hai đứa háo hức chờ ngày lên thớt thì đùng một cái nghe được tin dữ: Nhà thờ không chấp thuận chúng tôi lấy nhau vì tôi đã có một đời vợ, vợ vẫn còn sống, dù đã ly hôn. Đó là một điều luật ghi rõ trong giáo luật. Chúng tôi tìm đủ mọi cách, gặp gỡ nhiều cha xứ nhưng đều bất lực. Nàng khóc ghê lắm. Nếu cứ về ở với nhau thì cha mẹ nàng sẽ khó sống tại nơi cả làng, cả xã đều theo đạo. Những lời ong, tiếng ve sẽ làm cho ông bà không thể chịu đựng nổi...

        Cuối cùng, tôi chọn phương án theo đạo Thiên chúa. Cái thằng vô sừng, vô sẹo như tôi đành làm vui lòng cha mẹ nàng. Tôi trải qua hơn hai mươi ngày học giáo luật. Qua sự học, tôi cũng vỡ lẽ ra nhiều điều. Đạo nào cũng dạy sống làm người tốt, hiếu đễ với cha mẹ, yêu thương mọi người, bênh vực kẻ yếu, thực thi lẽ công bằng...

         Hôm làm lễ nhập đạo, cha xứ hỏi:

         - Con tin có Đức Chúa Trời không?

         - Có !

         - Con có ngăn cản vợ con đi lễ nhà thờ không?

         - Không !

         - Sau này có con, con cho con của con theo đạo không?

         - Có !

         Cha xứ chấm dầu thánh vào trán tôi. Thế là tôi thành con chiên của Chúa. Chúng tôi in lại thiệp cưới và tổ chức lễ cưới vui vẻ. Hôm tổ chức lễ cưới theo nghi lễ tôn giáo, trước hàng ngàn giáo dân, tôi thật sự choáng ngợp sự long trọng của buổi lễ. Cậu em vợ tôi (hiện làm cha xứ ở Đà Lạt) trực tiếp làm phép thánh cho chúng tôi. Tôi nhớ như in câu cuối cùng của Chúa (qua lời cha xứ) khi công nhận hai chúng tôi là vợ chồng:

          - Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly!.

        Thế là tôi có vợ. Hơn một năm sống cuộc sống vợ chồng, chúng tôi đang dần dần tìm hiểu nhau, dần dần yêu nhau. Thông thường thì phải từ yêu mới đến hôn nhân nhưng chúng tôi thì ngược lại. Do biết sống tâm lý, tôi được nhạc phụ, nhạc mẫu rất cưng.

            Âu cũng là duyên phận. Cái duyên nó buộc vào nhau các bạn ạ!.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=337354

VŨ ĐIỆU TRÁI TIM
nddat | 17 Aug, 2009, 09:01 | Trang thơ của tôi | (1750 Reads)

VŨ ĐIỆU TRÁI TIM

                         Con người trên hành tinh
                              Từ hái lượm đã bay lên vũ trụ
                              Thế giới văn minh ngập tràn điện tử
                              Con người đang tìm về sao Hỏa, sao Kim...

                              Tình yêu cùng vũ điệu trái tim
                              Có tiếng nói riêng, ngàn đời vẫn thế !
                              Người có tuổi hay người còn trẻ
                              Vẫn đau buồn, sung sướng...vì Yêu !

                              Tình yêu cho ta thật nhiều
                              Mật ngọt, hoa thơm, tiếng reo hạnh phúc...
                              Anh ngây dại ngắm má em đỏ rực
                              Nhìn đâu đâu cũng đẹp, cũng thơ.

                              Đường tình yêu tìm về bến mơ
                              Em nhẹ bước giữa đôi bờ xuân thắm
                              Hai trái tim cùng nhịp rung say đắm
                              Vũ điệu yêu thương thấm đẫm cuộc đời.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=178141

Chuyện Cuối Tuần: HỐI HẢ TRỞ VỀ !
nddat | 29 Jul, 2009, 08:33 | Chuyện Cuối Tuần | (874 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

HỐI HẢ TRỞ VỀ !

Nhà cũ 127 - Trương Công Định

Nhà mới 38 - Phan Đăng Lưu 

        Gần một tháng xa VNWEBLOGS quả là dài dằng dặc. Thời gian đó công việc quá ư là bận bịu, đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến công việc, tạm quên tất cả. Điện thoại bàn, ADSL cắt nên bản thân cô lập hoàn toàn với thế giới mạng. Nhiều đêm nằm nghỉ, rất nhớ anh chị em blogger.

        Gần một tháng mình sụt 02 kg. Quần áo, người ngợm bẩn thỉu, mệt phờ. Có lẽ các bạn hỏi:- Bận gì mà dữ vậy ? Nguyễn Đức Đát xin thưa: ĐỔI NHÀ !
        Ngôi nhà cũ của mình qua nhiều đời chủ đã xuống cấp. Muốn sửa chữa cũng khá tốn phí. Mặt khác, nhà này quá lớn với một thân một mình như mình. Nhà có diện tích đất 131 m2 (5,5 x 22 m), diện tích xây dựng 190 m2, một trệt, một lầu rưỡi. Mình quyết định bán nhà. Mà bán nhà cũng rất nhanh: trong phạm vi hai tuần.

        Thế là suốt một tháng mình rao bán nhà và lùng mua nhà. Đi vào thế giới địa ốc cũng có nhiều cái hay, nhiếu cái bất ngờ. Nhiều ngôi nhà quá đẹp, quá sang trọng nhưng lại xa trung tâm. Cuối cùng, mình chọn mua ngôi nhà 38 - Phan Đăng Lưu (gần nhà Lê Huy Mậu). Việc mua nhà diễn ra chưa đầy 15 phút. Nhà mới một trệt, hai lầu. Diện tích đất 62, 82 m2. Diện tích xây dựng 163 m2. Nhà nằm ngay trung tâm Vũng Tàu, gần bến xe, chợ và các trung tâm kinh tế, văn hóa. Đường rộng 10,5 m, vỉa hè mỗi bên rộng 04 m. Nhà xây liên kế (4mx15m) dành cho cán bộ công chức thời Đặc khu Vũng Tàu - Côn Đảo, đã xuống cấp. Nhận nhà là lao vào sửa chữa ngay. Lần sửa chữa này hầu như sửa hết. Đến nay, công việc đã cơ bản hoàn tất dù còn một số việc lặt vặt nữa. Mình đã chuyển về ở được ba ngày. Chuyển về nhà mới, mua giàn máy vi tính mới và lên mạng chào anh chị em đây.

          Chúc anh chị em bloggert VNWEBLOS mạnh khỏe và hạnh phúc. Chân thành cảm ơn tình cảm của anh chị em dành cho mình trong suốt thời gian qua.Thân ái !

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=173880

Chuyện Cuối Tuần: KHẤT LỖI !
nddat | 03 Jul, 2009, 08:30 | Trang thơ của tôi | (694 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

KHẤT LỖI !

 

                             Thời gian này quá bận
                                   Ngược xuôi, cực tấm thân
                                   Khất lỗi cùng các bạn:
                                   Tạm gác "Chuyện Cuối Tuần"!.

                                   Sang tháng, việc thong thả
                                   Cuối tuần lại post lên
                                   Bạn, ta cùng hỉ hả
                                   Cười quên hết muộn phiền.

                                   Khất Lỗi !

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=168017

Cầu Bà Chúa Xứ
nddat | 30 Jun, 2009, 08:30 | Trang thơ của tôi | (574 Reads)

                          CẦU BÀ CHÚA XỨ *


alt

                   Từng cây vàng
                          Từng tập đô la
                          Nhà lầu, xe hơi...
                          Cháy theo ngọn lửa....
                          Người âm phủ
                          Giàu hơn người dương thế !
                          Hàng tỷ đồng theo gió bay đi...

                          Dưới điện thờ kia
                          Lão trọc phú
                          Vái mông mụ buôn vàng mập ú
                          Người người vái lạy mông nhau
                          Cầu xin Bà cho mau giàu (!)
                          Giữa không gian khói nhang mù mịt.

                          Bà Chúa ở trên cao tít
                          Không biết nên khóc hay cười ?.


                          ------
                          * Miếu Bà Chúa Xứ ở Châu Đốc - An Giang.

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=167157

1 2 3 ... 26 27 28  Sau»