Sign up
Em Ơi! Nhớ !
nddat | 20 May, 2012, 20:00 | Trang thơ của tôi | (156 Reads)

                 E M  Ơ I  !   N H Ớ !

                                            Tặng những người vợ

                                                       ---

alt

                     Em đi xa

                              Nhà thiếu vắng lạ thường

                              Thiếu một dáng đi, một nụ cười, hơi thở

                              Thiếu cảm giác lâng lâng

                              Vòng tay em ôm choàng qua cổ

                              Thiếu lúc dỗi hờn

                              Nước mắt em như mưa tuôn

                              Anh phải vỗ về, năn nỉ

                              Thiếu những câu chuyện vui

                              Đêm đêm em thường thủ thỉ

                              Và những phút giây hạnh phúc tột cùng

 

                              Mấy ngày xa em

                              Mọi thú vui không diệu vợi nhớ nhung

                              Anh mường tượng

                              Em trở về tươi hồng như táo chín

                              Anh vồ vập cắn ăn ngấu nghiến

                              Như kẻ đói lâu ngày

                              Em là ly kem mát lạnh

                              Thơm  hương trái cây

                              Cái mát lạnh giữa mùa hè nóng nực

                              Anh là đứa trẻ thơ háo hức

                              Say sưa đến tận muỗng sau cùng...

 

                                                 ----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=362983

Điều Khó Nói Của Bộ trưởng HUỆ
nddat | 16 May, 2012, 08:00 | Chuyện Cuối Tuần | (124 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

     

                                   ĐIỀU KHÓ NÓI

             CỦA BỘ TRƯỞNG HUỆ

 

       Bắt đầu nhiệm kỳ mới của Chính phủ hiện tại, thiên hạ có nhiều kỳ vọng vào ba nhân vật mới. Đó là bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ, bộ trưởng Giao thông vận tải Đinh La Thăng và Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình.

       Người ta kỳ vọng vì các ông có bước khởi đầu khá tốt trước bàn dân thiên hạ. Trong bài viết này tôi chỉ đề cập đến bộ trưởng bộ Tài chính Vương Đình Huệ.alt

       Bộ trưởng Huệ, trong “Hội thảo Điều hành giá xăng dầu theo cơ chế thị trường” đã tỏ ra kiên quyết với vấn đề lỗ, lãi của doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu. Cuộc tranh luận gay gắt giữa một bên là bộ trưởng Huệ và một bên là lãnh đạo tập đoàn xăng dầu cùng bộ Công thương (bộ chủ quản). Với lý lẽ sắc bén của người từng mười năm làm Tổng kiểm toán nhà nước, ông Huệ khẳng định mình có thể lãnh đạo cả nền kinh tế đất nước. Một tập đoàn xăng dầu chẳng là cái gì. Sự lỗ lãi của doanh nghiệp xăng dầu ông nắm vững trong lòng bàn tay. Ông khẳng định: Doanh nghiệp xăng dầu lãi chứ không lỗ !. Nếu doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu kêu lỗ, đòi bỏ không hoạt động nữa, ông sẵn sàng đề nghị nhà nước cho giải tán và lập các doanh nghiệp mới. Sau hội thảo, nhiều đoàn kiểm tra thuộc bộ Tài chính đã tỏa xuống các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu để thực hiện công tác kiểm tra.

       Lời nói và hành động của bộ trưởng Vương Đình Huệ làm các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu rúng động. Nhân dân thì hởi lòng, hởi dạ.

       Tưởng mọi việc sẽ phát triển theo chiều hướng tích cực, nhân dân sẽ được hưởng lợi từ chính sách mới. Nhưng...giá xăng dầu vẫn cứ lên và bộ Tài chính lại chung bài ca với Tập đoàn xăng dầu và bộ Công thương:” Doanh nghiệp xăng dầu đang lỗ, lỗ, lỗ...”. Nhân dân lại thất vọng một cách ngao ngán và đành phải móc túi trả cho cái sự lỗ của doanh nghiệp độc quyền.

       Nghe nói, sau “Hội thảo Điều hành giá xăng dầu...”, nhiều anh lớn tỏ vẻ không hài lòng với phát biểu của bộ trưởng Huệ. Có người đã vỗ vai nói thẳng với bộ trưởng rằng: Đừng chọc vào ổ kiến lửa kẻo bị bỏng đấy!

       Đây là tin đồn từ giới chính trị, doanh nhân và từ các sĩ phu Bắc Hà.alt

       Từ đó đến nay, người ta thấy bộ trưởng Huệ xuất hiện với bộ mặt hết sức ngoan hiền. Trong một số buổi xuất hiện trước công chúng, bộ trưởng Huệ nói năng nhỏ nhẹ, khiêm tốn, phong thái như một nhà sư phạm. Thương quá!

       Bộ trưởng Vương Đình Huệ không dám mạnh tay, mạnh miệng cũng đúng thôi. Tập đoàn xăng dầu là doanh nghiệp độc quyền, được nhà nước ưu ái. Bao nhiêu năm nay, doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu hoạt động trong điều kiện hết sức thuận lợi: được giảm thuế nhập khẩu khi giá dầu thế giới có biến động cao, được dùng quỹ bình ổn, được tăng giá liên tục...Điều nghịch lý là: doanh nghiệp luôn kêu lỗ nhưng lương thưởng thì luôn cao ngất ngưởng. Nghe nói (lại nghe nói) những cổ đông lớn ở tập đoàn này có nhiều vị là quan chức cấp cao từ trên xuống các ngành quyền lực. Quyền lợi đã gắn bó với nhau, tạo lên nhóm lợi ích khủng. Đố ai dám động vào cái boong ke vững chắc đó.

       Ngay như hiện tượng cháy nổ ô tô, xe gắn máy. Những năm trước đây, chẳng mấy khi có xe cháy. Từ giữa năm 2011 đến nay, xe cháy liên tục. Từ xe gắn máy của đủ các hãng nổi tiếng đến ô tô từ đời cũ đến siêu xe đều cháy. Điều tra đi, điều tra lại, Hội đồng kiểm tra nhà nước kết luận: do chập điện, do, do, do...nhưng quyết không phải nguyên nhân cháy do xăng dầu (!). Trước hội thảo về nguyên nhân cháy nổ ô tô, xe máy, một vị tiến sỹ đuợc vỗ vai khuyên:” Đừng nói gì về xăng dầu nhé! Đóalt là vấn đề nhạy cảm.” Ngay khi báo Tuổi trẻ điều tra việc lấy trộm xăng dầu, pha thêm hóa chất vào xăng dầu...đăng liên tục nhiều số báo. Việc điều tra có chụp ảnh, có videoclip làm chứng cứ hẳn hoi. Sau khi chuyển chứng cứ cho cơ quan pháp luật, nó chuyển động chậm chạp rồi nằm im vì “không đủ chứng cớ (!)”. Cũng có một vài phát biểu của lãnh đạo cơ quan pháp luật, nhưng sau đó rơi vào quên lãng cho đến tận hôm nay.

        Phải chăng vì là vấn đề nhạy cảm nên ai cũng ngại và sợ. Có lẽ đây là điều mà bộ trưởng Huệ khó nói và thay đổi thái độ chăng?

        Cuối cùng “mèo vẫn hoàn mèo”. Chỉ chết người dân thôi. Chúng ta hy vọng được gì từ việc thay đổi?

         Một câu hỏi chẳng bao giờ có lời đáp!.

 

                                                          ----

 

          

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=362981

Ca khúc "TRỞ LẠI CHIỀNG KHƯƠNG" Được Giải
nddat | 11 May, 2012, 09:46 | Thơ phổ nhạc | (201 Reads)

                  Ca khúc “TRỞ LẠI CHIỀNG KHƯƠNG”

                                                 Thơ:      Nguyễn Đức Đát

                                                  Nhạc:     Lê Xuân Hoan

                                                  Được giải Khuyến Khích

                                Của Hội Văn học Nghệ thuật Các Dân Tộc Miền núi

                                                                ---

*

                                 Trình bày: Ca sỹ THANH PHONG

 

      Sáng thứ sáu 11/5/2012, nhạc sỹ Lê Xuân Hoan - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai, trong chuyến đi công tác tại Vũng Tàu đã điện mời tôi đi uống cà phê. Gặp nhau tay bắt, mặt mừng. Đột nhiên anh khoe:

       - Báo tin mừng cho anh, ca khúc phổ bài thơ “Trở lại Chiềng Khương” của anh được giải Khuyến khích của Hội Văn học Nghệ thuật Các Dân Tộc Miền núi.

       Nói xong, Lê Xuân Hoan mở ví tiền đếm xoạch xoạch đưa cho tôi một triệu rưỡi: “Đây, phần anh!”. Nhận tiền, mình ngỡ ngàng nhưng quả tình sướng vô cùng. Xin chia sẻ cùng các bạn.

 

alt

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=363107

Người Do Thái Ở Vũng Tàu
nddat | 09 May, 2012, 08:00 | Chuyện Cuối Tuần | (261 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

              NGƯỜI DO THÁI Ở VŨNG TÀU

 

        Người Do Thái là một dân tộc thông minh, tài giỏi và kiên cường. Họ sống chủ yếu ở vùng Trung Đông mà tiêu biểu là nhà nước Do Thái ISRAEN. Ngoài ra, họ còn sống rải rác ở khắp nơi trên thế giới.

        Người Do Thái ở Vũng Tàu. Nghe thì hơi lạ. Thật ra đó là những người Việt quê xứ Nghệ An - Hà Tĩnh, gọi nôm na là xứ Nghệ.  Từ lâu, người xứ Nghệ đã nổi danh là “người Do Thái” của Việt Nam. Sở dĩ nói như vậy vì người Nghệ  rất thông mình, giỏi làm việc, giỏi chịu khổ cực để phấn đấu vươn lên. Tính cộng đồng của người xứ Nghệ khá cao. Đi xa quê kiếm sống, nếu thấy đồng hương bị chèn ép, ăn hiếp, họ sẵn sàng đoàn kết lại bảo vệ nhau. Nhưng trong nội bộ người xứ Nghệ chưa hẳn đã đoàn kết, còn thể hiện sự kèn cựa, tính đố kỵ khá cao.

       Thời kỳ người Hà Nội kéo nhau đi Lâm Đồng thành lập các khu kinh tế mới, hoặc xuôi nam lập nghiệp. Người xứ Nghệ ở Hà Nội lại kiên quyết bám trụ ở thủ đô ngàn năm văn hiến. Đã có câu ca dao nói lên điều đó:

                                             Dù ai đi mô, về mô

                                 Riêng choa, choa cứ thủ đô cha mần

        Các bộ ngành trung ương nếu có lãnh đạo người xứ Nghệ thì các cơ quan cũng tràn ngập người xứ Nghệ. Lãnh đạo Đảng và Nhà nước, các cơ quan ngoại giao Việt Nam ở nước ngoài cũng rất nhiều người Nghệ. Người xứ Nghệ kiên trì phấn đấu, biết tận dụng thời cơ, biết lợi dụng các mối quan hệ, biết nhẫn nhục để vươn lên. Đó là đức tính của người dân vùng đất cằn cỗi, nghèo tài nguyên, không được thiên nhiên ưu đãi. Họ phải học, học thật giỏi để vượt qua cái nghèo làm thay đổi cuộc đời theo chiều hướng tích cực.       alt

         Ở Vũng Tàu, người xứ Nghệ nắm giữ nhiều vị trí lãnh đạo chủ chốt. Rất nhiểu tổng giám đốc, giám đố c doanh nghiệp nhà nước, liên doanh, tư nhân là người xứ Nghệ nhất là trong lĩnh vức xây dựng.

         Tôi có quen một cậu em tên Trần Văn Thành làm thầu xây dựng, quê Nghệ An. Khi mới vào Vũng Tàu, cả gia đình sáu con người (hai vợ chồng, hai đứa con và hai bố mẹ già) thuê một phòng trọ chưa tới mười sáu mét vuông. Hàng ngày, hai vợ chồng theo người đồng hương làm thợ hồ. Họ đi làm bằng xe đạp. Chồng xây, vợ phụ, hai ông bà còn khỏe cũng tham gia giúp các con. Họ làm việc không quản ngày đêm, ai kêu là làm, không kể quá giờ, ngoài giờ hay ngày nghỉ, miễn là có tiền. Tiền họ làm được được chi dùng hết sức tiết kiệm. Lúc nào cũng phải dành một khoản tiền tiết kiệm. Dần dà, họ mua được mảnh đất gần hai trăm mét vuông ở một phường xa trung tâm thành phố. Mua đất ở vùng xa thì rẻ hơn. Họ dựng căn nhà cấp 4 bắt đầu từ một phòng, hai phòng cho đến khi hoàn thiện. Vật liệu dựng nhà chủ yếu là xin của các chủ nhà sửa chữa bỏ đi (gạch bông, tôn phô rô xi măng, cánh cửa cũ...). Cứ đến hè là con cháu ngoài quê kéo vào đi làm phụ hồ, kiếm tiền ăn học. Hết hè lại ra quê đi học. Công việc khép kín trong anh em, họ hàng. Tiến lên một bước, họ đứng ra trực tiếp nhận thầu các công trình. Bắt đầu từ công trình nhà cấp 4, tiến tới xây được nhà lầu hai, ba, bốn tầng. Xây dựng bây giờ chuyên môn hơn, không phải vất vả như ngày xưa. Xây thì gia đình đảm nhiệm. Khâu làm cốp pha, dàn sắt đổ bê tông, đổ bê tông, sơn...đều thuê các tổ kỹ thuật chuyên trách. Họ làm, luôn theo ý chủ nhà, vì vậy chủ nhà rất thích, thường rộng rãi khoản tiền thưởng. Rồi vợ chồng Thành mua được nhà ở khu trung tâm, xây nhà lầu để ở. Nhà cũ được sửa lại rồi cho thuê và mua thêm đất. Mới đây, cậu ta đã mua được ô tô gần bảy trăm triệu đồng.

          Tôi đã từng thuê Thành sửa nhà. Quá trình giám sát, tôi rất hài lòng về tay nghề và thái độ cởi mở của gia đình Thành. Có lẽ đó là bí quyết để họ không ngừng tiến lên trong cuộc sống. Chỉ có làm việc thật tốt, giữ được chữ tín mới gặt hái được nhiều thành công. Họ xứng đáng là người Do Thái gốc Việt.

 

                                                             ----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=361778

Cánh Vỗ Tình Yêu
nddat | 06 May, 2012, 20:00 | Trang thơ của tôi | (149 Reads)

               CÁNH VỖ TÌNH YÊU

                                        Tặng những người vợ

                                                    ---

 altalt

                        Anh thèm nghe lời nói dịu êm

                                 Những lời nói, con tim rung động mãi

                                 Lời êm ái như sợi dây mềm mại

                                 Buộc chặt anh vào với đời em

 

                                 Khi đã yêu bằng cả trái tim

                                 Ai cũng biết hờn ghen, buồn giận

                                 Nhưng ghen chớ chen lòng thù hận

                                 Ghen phải đi cùng tha thứ, bao dung

 

                                 Đừng nói lời cháy lửa phừng phừng

                                 Lời châm chọc ngang hông, tức tối…

                                 Buồng hạnh phúc sẽ trở nên chật chội

                                 Giận hờn nhau ghi gói trong lòng

 

                                Con chim nuôi cần một khoảng không

                                Trái tim yêu cần góc riêng nho nhỏ

                                Góc riêng đó luôn luôn tươi đỏ

                                Miễn đừng ẩn chứa bóng hình ai

 

                                Đôi chim bên nhau suốt quãng đường dài

                                Biết nương gió bay qua vùng bão tố

                                Hướng về phía mặt trời hăm hở

                                Tung đôi cánh vỗ Tình Yêu 

                                               ----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=361774

Tấm Lá Chắn Vững Chắc
nddat | 02 May, 2012, 08:08 | Chuyện Cuối Tuần | (177 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

                     TẤM LÁ CHẮN VỮNG CHẮC

 

      Sáng nay, tổ đảng khu phố tôi họp, nghe phổ biến nội dung Nghị quyết TW và quán triệt Quy định “Những điều đảng viên không được làm”.Tư Liệu

      Gần chín giờ mới có 16/21 đảng viên của tổ có mặt. Người vào sau cùng là một lão đồng chí gầy gò, hom hem, có lẽ trên tám chục tuổi rồi. Lão đồng chí chân run lẩy bẩy, cố bước qua ngưỡng cửa chỉ cao mười lăm phân mà không được. Tôi và  đồng chí tổ trưởng phải xốc nách đưa lão đồng chí an tọa chỗ ngồi. Nhìn quanh toàn các bậc lão làng đầu râu, tóc bạc. Tôi mới nghỉ hưu, còn trẻ, chỉ đáng làm lon ton trà nước cho các cụ.

       Có lẽ năm đồng chí kia không đến được. Rất có thể các cụ bệnh. Tuổi này mà không bệnh mới lạ. Đồng chí tổ trưởng phán:

       - Thôi, ta họp! Không đợi nữa!

       Bắt đầu cuộc họp, đồng chí tổ trưởng tóm tắt nội dung cơ bản của nghị quyết. Sở dĩ phải tóm tắt vì nguyên bản nghị quyết khá dài, đọc chưa chắc các cụ đã nghe. Đa phần các cụ tai đã ngễnh ngãng, lúc nhớ, lúc quên. Đọc dài quá, các cụ mỏi lưng, mệt. Sau phần phổ biến nghị quyết, đến phần công bố Quy định “Những việc đảng viên không được làm”. Thời gian phổ biến gói gọn trong mười lăm phút.

       Sang phần thảo luận, các cụ như bừng tỉnh. Nhiều cụ rất hăng hái xin phát biểu. Phát biểu của các cụ đa phần đi lạc đề. Các cụ thi nhau phê phán lãnh đạo từ TW đến khu phố về đủ mọi thứ chuyện. Từ lương hưu thấp không đủ sống, giá cả sinh hoạt tăng cao, cán bộ trẻ bây giờ lếu láo, không tôn trọng các bậc tiền bối, đến chuyện chợ tự phát, chó ỉa vỉa hè...Qua phát biểu của các cụ, hình như cán bộ hiện thời chẳng ai có đủ năng lực làm việc. Tất cả đều yếu kém, tham nhũng, cửa quyền... Cụ nào cũng nói: “Thời chúng tôi làm khác kia. Phải! Phải! Phải!...”.

       Tôi nghe mà ù cả tai. Đồng chí tổ trưởng phải khéo léo lái các cụ đi vào chủ đề chính. Không khéo léoTư Liệu, cắt ngang phát biểu của các cụ, dễ bị ăn đạn. Các cụ lại ghép cho cái tội không tôn trọng ý kiến đảng viên lão thành thì nguy. Đồng chỉ tổ trưởng chỉ định tôi phát biểu.

      Dựa vào phần đánh giá những tồn tại của nghị quyết, tôi rổn rảng: 

      - ... một bộ phận lớn cán bộ, đảng viên đang tha hóa, làm mất lòng tin của nhân dân. Ngày xưa được vào đảng là một vinh dự hết sức lớn lao. Ngày nay, thanh niên mơ hồ lý tưởng. Đa số thanh niên chỉ lao vào kiếm tiền, không chịu tu dưỡng, không muốn vào đảng. Đảng không còn là thần tượng của giới trẻ nữa. Đó là một nguy cơ. Chúng ta....

      Đang phát biểu hăng say, tôi chợt khựng lại vì ánh mắt đầy giận dữ của lão đồng chí X ( lão đồng chí không bước qua ngưỡng cửa). Đôi mắt lão mang hình viên đạn, dù ánh mắt đã lạc đi nhiều. Thôi chết rồi! Tôi đã chạm vào cái linh thiêng nhất của lão. Tôi hạ giọng và vỗ vỗ lên mu bàn tay của lão rồi chuyển tông:

      - Cũng may! Đảng ta còn những đồng chí đảng viên lão thành trung kiên như lão đồng chí đây. Các lão đồng chí là tấm lá chắn vững chắc bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ. Không một thế lực thù địch nào, dù mạnh đến đâu có thể khoan thủng tấm lá chắn đó. Đảng ta được bảo vệ, sẽ mãi mãi trường tồn...

      Tôi ngồi xuống, toát mồ hôi hột. Lão đồng chí nhìn tôi, ánh mắt đã dịu lại.         

      Mới hay các cụ còn kiên định lắm, trung thành lắm, dù sức khỏe đã hao mòn, lực bất tòng tâm. Cái lý tưởng một thời vẫn cháy bỏng trong những trái tim già nua này. Đảng ta thật may lắm thay!

 

                                                          ----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=361433

ĐI TÌM "QUỐC HỒN - QUỐC TÚY"
nddat | 25 Apr, 2012, 08:00 | Chuyện Cuối Tuần | (234 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

   

        ĐI TÌMQUỐC HỒN - QUỐC TÚY”


        Thời gian qua, trên các diễn đàn, người ta rầm rộ bình chọn: quốc hoa, quốc phục, quốc thơ, quốc tửu, quốc ẩm thực...Cuộc bình chọn “Quốc hồn - Quốc túy” lôi cuốn mọi tầng lớp tham gia. Cái thằng tôi cảm thấy hay hay. Nay thử tổng hợp xem sao:

         Quốc ca: BàiTiến Quân Ca’của nhạc sỹ Văn Cao mặc nhiên đã được thừa nhận từ ngày thành lập nước. Có giai đoạn người ta mở cuộc thi làm quốc ca mới thay thế nhưng không thành công. Bài quốc ca hiện thời đã có sửa chữa phần lời nhưng nhiều người vẫn yêu cầu sửa thêm. Có vài câu còn máu lửa quá, không phù hợp với quan niệm người Việt Nam yêu chuộng hòa bình.Tư liệu

         Quốc hoa: Cơ bản đã chọn Hoa Sen. Sen biểu hiện sự thanh khiết, màu sắc đẹp, hương thơm ngát. “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Nghe cũng có lý.

         Quốc phục: Áo dài được tôn vinh. Người phụ nữ mặc áo dài trông sang trọng, quý phái mà mềm mại, duyên dáng. Tôi không thích “sườn xám” của Tàu, xẻ sườn quá cao lại không có quần dài, nhìn khá sexy. Kimono Nhật đẹp thì có đẹp nhưng cái bọc sau lưng như cái balo, không thuận mắt lắm. Quốc phục của Triều Tiên lòe xòe, váy quá cao, áo lại ngắn, nên các vòng 1,2,3 của người phụ nữ chưa rõ nét. Xà rông Thái Lan, Lào, Campuchia na ná giống nhau....

         Quốc thơ: Thơ Lục bát có vẻ thắng thế. Thơ lục bát gần với ca dao, tục ngữ được lưu truyền từ xa xưa trong dân gian. Nhiều người thuộc làu cả cuốn Truyện Kiều dài mấy ngàn câu. Lục bát dân dã, bình dị như bến nước, cây đa, con đò, mái đình...vậy. Không thể chọn loại thơ mà một số người khen là tân tiến, mới lạ, phá cách như của Văn Cầm Hải, Mai Văn Phấn...Thơ ấy chỉ tác giả hiểu, còn công chúng thì chịu. Thơ giống như tranh lập thể, trừu tượng quá. May mà có Đỗ Hoàng dịch Thơ Việt ra thơ Việt, ta mới tạm hiểu được ý tác giả nói gì.

          Quốc tửu: Còn đang tranh luận. Nhiều loại rượu danh tiếng từ lâu đang là ứng cử viên sáng giá: Rượu đế Gò ĐenTư liệu (Long An), rượu Làng Vân (Bắc Giang), rượu Hòa Long (Bà Rịa), Bàu Đá (Bình Định), San Lùng (Lào Cai)... Cuộc tranh hùng báo hiệu sẽ rất gay go, chưa biết “mèo nào cắn mỉu nào”.

          Quốc ẩm thực: Vấn đề này cũng khá phức tạp. Nhiều người đề xuất Phở, Chả giò làm món quốc hồn Việt. Có người lại đề xuất thịt chó làm món điểm. Chưa biết món nào sẽ thắng thế.

          Thịt chó là món tôi rất thích. Món khoái khẩu của hơn hai phần ba dân Việt. Nó có sức hút thật lạ kỳ. Theo luận thuyết nhà Phật: chó là kiếp cuối cùng trong ba ngàn sáu trăm kiếp luân hồi. Từ giã kiếp chó là được lên làm kiếp người. Vì thế, các cụ xưa bảo: hóa kiếp sớm cho chó là ta đã làm phúc cho nó vậy.

          Chó có nhiều tên gọi: cầy tơ, mộc tồn, hạ cờ tây, chó...Tên quán bán thịt chó cũng ấn tượng: Bảy món, Thịt cầy, Cầy tơ, Đây rồi!, Đúng rồi!, Cầy quay, Bốc lửa...

          Từ xa xưa, chế biến chó chỉ có bảy món: thịt hấp, lòng dồi, nướng, nhựa mận, xào lăn, xáo măng, tiết canh. Sau này người ta thêm chả chìa, chó quay...thành chín món, mười một món. Tựu trung cũng chỉ từ bảy món mà ra. Ở miền Tây nam bộ, bà con có món khìa là ruột chiên giòn, ngọt như kem và món chó hầm cho nhiều đường thành ra như...chè chó. Người miền khác rất khó ăn.

          Ở Triều Tiên, thịt chó cũng là món mà dân chúng ưa thích. Riêng dân phương tây thì không thích. Họ coi chó như là người bạn. Hồi giải vô địch bóng đá thế giới WORLD CUP 2002 ở Hàn Quốc và Nhật Bản, các nước phương tây dọa tẩy chay nếu Hàn Quốc bày bán món thịt chó. Rốt cuộc, chính phủ Hàn phải ra lệnh cấm, nhưng dân chúng vẫn xơi bình thương. Thịt chó Hàn ít món. Chủ yếu là món hầm với củ sâm. Tuy bổ đấy, nhưng không hấp dẫn người Việt.

         Ở Hà Nội, nhiều ông tây được đối tác Việt đãi thịt chó. Lúc đầu họ còn ngần ngại. Riết rồi họ đâm ghiền, ăn như điên. Mắm tôm là loại có mùi vị đặc trưng, họ cũng chén được tuốt, lại còn khen ngon nữa. Có người nhờ mua chó, làm sạch, ướp lạnh rồi gửi về nước cho gia đình. Họ nói dối là thịt hoẵng. Gia đình ăn thấy ngon, lại điện sang yêu cầu gửi về nữa. Chó Việt Nam nhỏ con, ăn ngon hơn chó tây. Chó tây quá to, có mùi gây gây, rất khó chịu.

        Ở Vũng Tàu, nhiều người Nga cũng khoái ăn thịt chó. Họ vào quán, xách theo chai rượu vôtca, kêu mấy món, nhậu rất sành điệu, y như dân bản địa vậy.

        Chế biến chó cần phải có nghệ thuật: chọn chó vàng, hoặc đen, không bị bệnh ghẻ lở, khoảng trên dưới mười kilogam, không béo, không gầy. Thịt chó nạc quá không ngon mà mỡ quá thì ngán. Sau khi cắt tiết, làm sạch lông, ta đem thui. Thui chó tốt nhất là bằng rơm. Quạt rơm cháy đều, tay xoay tròn chó liên tục cho đến khi da vàng đậm là được. Thui xong, đem chó ra vòi nước, dùng búi rơm cọ rửa sạch sẽ. Xong phần thui, ta mổ chó. Đầu tiên cắt rời đầu, dùng dao xẻ hai đường dài từ ức xuống hết bụng chó, lấy miếng thịt gồm hai đầu xương sụn sườn mà các cụ gọi là lầm. Miếng này đem hấp, ăn là tuyệt nhất. Nó beo béo, giòn giòn, rất hấp dẫn. Lôi bộ lòng ra làm riêng. Thịt còn lại pha thành các món: hấp, nướng, nhựa mận... Phần xương đem hầm với măng. Riêng món tiết canh bây giờ người ta sợ nhiễm khuẩn nên ít ăn.

        Lòng làm sạch, dồi với lá húng, mùi, ngò gai, đậu xanh, mỡ bạc nhạc...Sau khi hấp xong, quấn dồi vào khúc tre đem nướng. Nay, người ta cho vào chảo chiên sơ lên. Khi thái dồi nên thái chéo, mỗi miếng khoảng hai đốt ngón tay là đẹTư liệup.

        Món hấp: chọn thịt đùi, bó lại như giò. Sau khi hấp chín cho vào tủ lạnh. Khi ăn cắt khoanh. Nhìn khá bắt mắt.

        Món nướng thái to một chút, đảm bảo miếng nào cũng có da. Ướp riềng, xả, mẻ, mắm tôm, bột ngọt...Khi thịt ngấm gia vị, lấy xiên xiên mỗi xiên khoảng hơn chục miếng. Nướng bằng xiên, thịt sẽ ngon. Các miếng thịt áp sát nhau, khi nướng, thịt bên ngoài hơi cháy cạnh nhưng bên trong vẫn mềm và ngọt do không bị mất nước. Nướng bằng vỉ, miếng thịt bị khô, ăn hơi xác xác. Nướng bằng than củi là tốt nhất. Khi cho món nướng ra đĩa, rắc lên mấy cọng rau mùi, một chút lạc (đậu phộng) rang giã nhỏ. Thơm hết biết.

        Món nhựa mận cũng khá công phu. Pha thịt, mỗi miếng thịt phải có da. Ướp gia vị như với món nướng. Cần một thời gian cho thịt thẩm thấu gia vị. Khi nấu để lửa liu riu. Thịt chín, ta cho tiết chó vào quấy đều. Lúc đó thịt có màu mận, cho thêm một chút bột gạo cho nồi thịt sệt sệt (nhựa mận), rắc lạc rang giã nhỏ lên, thêm chút rau ngổ là được. Món này  ăn với bún thì thôi rồi.

       Thịt chó bày ra mâm, thêm đĩa gia vị gồm: rau húng, ngò gai, lá mơ, riềng miếng, xả, ớt và đừng quên vài cái bánh đa vừng nướng giòn. Ở nam bộ thêm chuối xanh, khế xắt mỏng. Mắm tôm chọn lọai ngon. Nếu sợ vi khuẩn thì nấu lên. Pha mắm tôm cũng cần có nghệ thuật. Cho xả, ớt, một chút bột ngọt, một chút đường, nửa ly nhỏ rượu trắng, vắt nhiều chanh rồi đánh đều lên. Đánh cho đến khi nào chén mắm tôm đầy bọt là được.

         Nhậu thịt chó ngồi xếp bằng trên phản gỗ rất thơ mộng. Uống rượu là tuyệt. Rượu ngoại hay rượu đế đều được. Nhưng rượu đế ngon hơn. Có người xơi thịt chó lại uống bia, chẳng ngon lành gì, chỉ nặng bụng. Thịt chó tính hàn nên phải ăn kèm các loại gia vị nóng: ớt, xả, riềng và uống rượu.

         Lấy một cái lá mơ, ngắt một miếng riềng nhỏ, ngọn rau húng, gắp một miếng thịt hấp, một miếng dồi kèm một miếng gan cuốn lại chấm mắm tôm, bỏ vào miệng nhai kỹ. Thịt béo, lòng bùi, gan ngậy quyện vào nhau rất ngon. Ta cắn một miếng nhỏ củ sả, nhấm nháp miếng bánh đa vừng, sau đó lại tợp một hớp rượu...Ôi! Trên đời này còn gì sướng hơn thế nữa!

         Viết đến đây, tôi đành gác bút. Phải ra quán thịt chó thôi. Không thể trì hoãn cái sự sung sướng này được nữa! Cáo lỗi các bạn! Tôi đi đây!....

 

                                                           -----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=360438

CHIÊM NGHIỆM
nddat | 22 Apr, 2012, 20:00 | Trang thơ của tôi | (260 Reads)

                   CHIÊM  NGHIỆM

 Tư Liệu

 

                              Khi người ta tuổi càng cao

                              Thường nhớ về thời trẻ

                              Về cái thời còn thơ bé

                              Chắt chiu kỷ niệm ngày xưa

                              Những kỷ niệm chẳng bao giờ phai mờ

                              Trong trái tim dạn dày nắng gió 

                              Những kỷ niệm vui buồn, sướng khổ

                              Của kiếp người lênh đênh...

 

                              Ta không tin vào thần linh

                              Nhưng lại tin vào định mệnh

                              Mỗi con người

                              Thăng hoa, lụi tàn, giàu nghèo, chết, bệnh …

                              Đều do số mệnh của mình

                              Không ai được quyền chọn nơi để sinh

                              Nếu được chọn, ai cũng tìm nơi sung sướng

                              Người quân tử, kẻ tiểu nhân

                              Đều chung nhiều mộng tưởng

                              Đều mong hạnh phúc, giàu sang

                              Có kẻ biết vượt qua gian nan

                              Tìm được cái mình hằng mơ ước

                              Có kẻ lại không giữ được

                              Cái giành sẵn cho mình

                              Biết bao con người không chịu trời xanh

                              Dũng cảm đấu tranh đổi thay số mệnh

                                                  ----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=360169

Món Cá Mú Đỏ Ngon Thật !
nddat | 18 Apr, 2012, 09:00 | Chuyện Cuối Tuần | (328 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

          MÓN CÁ MÚ ĐỎ NGON THẬT!

 

         Tháng trước, tôi xuống miền Tây nam bộ. Lúc trở về, xe vào Trạm dừng chân Long An ăn cơm. Đang chờ nhà hàng chuẩn bị đồ ăn, tôi nghe đám thực khách ở bàn bên cạnh tán chuyện. Đó là chuyện cống nạp các sếp ngoài trung ương. Thấy hay hay, tôi chăm chú lắng nghe. Chuyện kể về một sếp lớn ở một bộ quan trọng ngoài Hà Nội thèm ăn cá mú đỏ. Loại cá thường sinh sống ở các rạn san hô hoặc các bãi đá ngầm dưới đáy biển. Đây là loại cá hiếm, đắt tiền. Người kể là nhân vật chính thực hiện phi vụ nên tính chân thật rất cao.alt

          Nắm được ý sếp muốn thưởng thức món cá mú đỏ, tay trợ lý liền điện cho thuộc cấp ngành dọc ở một tỉnh ven biển phía nam. Tay trợ lý nhắc đi nhắc lại: phải là cá mú bắt ngoài biển, loại lớn khoảng từ ba kg trở lên. Không được gửi cá nuôi vì cá nuôi ăn mất ngon.

           Cấp dưới lập tức thi hành. Đường dây truy tìm cá mú đỏ được cấp tốc tổ chức. Nhiệm vụ đầu tiên được giao cho một sếp ngoài đảo. Sếp đảo liền gọi một nhóm ngư dân có kinh nghiệm đặt hàng: cá mú đỏ theo kích cỡ quy định và đảm bảo cá mang vào bờ vẫn còn sống. Nhóm ngư dân liền bơi thuyền ra rạn san hô cách đảo gần năm hải lý. Nơi đây thường có cá mú sinh sống. Còn có cá mú đỏ hay không thì chưa chắc chắn lắm. Hì hục cả ngày rồi họ cũng bắt được ba chú cá mú đỏ, mỗi chú khoảng trên ba kilogam. Quá trình bảo quản cá sống thật khó khăn nhưng cuối cùng cũng hoàn tất. Cá được nhanh chóng đưa vào bờ. Tại đây, cán bộ chuyên ngành thủy sản thực hiện thủ thuật gây mê cá, đóng thùng ướp đông, đảm bảo cá luôn luôn tươi, không bị giảm chất lượng.

         Mọi việc ngoài đảo xong xuôi, sếp đảo cử cán bộ tin cậy áp tải cá ra sân bay gửi vào đất liền. Caltá cưỡi mây gần một giờ bay rồi đáp xuống Tân Sơn Nhất. Tại đây, đã có người chờ sẵn nhận cá. Nhận bàn giao xong, cá được gửi ngay ra Hà Nội trên chuyến bay gần nhất. Tại Nội Bài, xe và người chờ sẵn. Cá xuống máy bay là lên xe con về Hà Nội.

         Chiều hôm đó, sếp mời mấy vị sếp trên và vài chiến hữu thân thiết thưởng thức món cá  mú đỏ với rượu ngoại đắt tiền. Một đầu bếp giỏi được triệu tập đến để chế biến cá. Quả là một tay đầu bếp tài hoa. Món cá mú được chế biến thành vài món tuyệt hảo. Sếp và các chiến hữu được bữa chén thoải mái. Ai cũng gật gù. Sếp khen:

         - Loại cá mú đỏ này ngon thật. Thịt dai và ngọt. Nhậu rất bắt rượu. Lần sau bảo nó gửi nhiều nhiều một chút.

         Tay trợ lý gật đầu dạ lia lịa.

         Sếp có biết đâu, để có được bữa nhậu ấy cho sếp, hàng chục người phải lăn lộn vất vả. Một kilogam cá có giá tiền ngất ngưởng: 15.000.000 đồng đó !

         Nghe xong câu chuyện, mình cảm thấy buồn. Không khác gì chuyện tiến vua ngày xưa cả. Quan lớn thời nay cũng vậy, muốn gì chẳng được. Chỉ thương cho lũ dân đen thấp cổ, bé họng thôi.

 

                                                           ----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=359427

Có Tiền Có Quyền Bóc...Lột !
nddat | 11 Apr, 2012, 09:01 | Chuyện Cuối Tuần | (184 Reads)

Chuyện Cuối Tuần

 

             CÓ TIỀN CÓ QUYỀN BÓC...LỘT !

 

        Nhiều năm trước đây, ở Vũng Tàu xuất hiện một người đàn ông chuyên đi bán bánh dạo. Tự nghĩ, bán bánh dạo có gì lạ, cũng như những người bán dạo khác thôi. Tuy nhiên, người đàn ông này khá đặc biệt.TL

        Ông cao khoảng một mét bảy, gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, sạm màu phong trần. Không ai có thể đoán được ông ta bao nhiêu tuổi? Ở đâu? Có gia đình vợ con gì không? Ông đi bán dạo bằng chiếc xe đạp cũ kỹ. Trên xe treo lỉnh kỉnh các loại bánh dừa, bánh ít nhân dừa và nhân đậu, bánh chưng loại nhỏ...Suốt từ sáng đến tối, ông đạp xe không mệt mỏi. Khắp hang cùng, ngõ hẻm ở cái thành phố Vũng Tàu bé tẹo này đều mang bóng dáng ông. Cái mà người ta khoái ông nhất là những câu rao hàng khá ấn tượng:

                            Ăn thì no, không ăn thì đói!

                            Không ai thương mình bằng mình thương mình!

                            Có tiền, có quyền bóc lột!

        Tiếng rao bằng giọng nam trung nghe truyền cảm và thu hút. Người ta mua bánh của ông vì thương ông già rồi mà vẫn phải lăn lộn mưu sinh và cái chính là những lời rao ngộ nghĩnh của ông. Tôi cũng đã từng mua bánh của ông. Bánh ngon, dễ ăn và thú thật cũng như bánh mà người khác bán.

        Ý nghĩa của lời rao hiểu: Có tiền, thì có quyền bóc lột!.

        Trong xã hội này, những người có tiền thì có quyền. Họ có thể làm bất cứ điều gì vì họ có tiền. Có những cái “không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng nhiều tiền hơn”. Tóm lại, có tiền là có tất cả.

        Ăn thì no, không ăn thì đói! Điều này thì đã hẳn! Không có gì phải bàn luận.

        Không ai thương mình bằng mình thương mình! Điều đó thì đã rõ. Ngoài cha mẹ mình, không ai có thể thương mình bằng mình. Những người có số mệnh đỏ, sinh ra và lớn lên trong gia đình giàu sang, phú quý chưa chắc đã hiểu được điều này. Những người nghèo khổ, trải qua những hoàn cảnh nghiệt ngã, khốn cùng mới thấu hiểu nỗi đau và chỉ có mình mới hiểu rõ mình.

         Nghe nói, trước những lời rao đó, có sự phản ảnh của một cán bộ chính trị, ông bán bánh dạo bị mời vào Công an phường. Tại Công an phường, cán bộ trực đã phê phán ông gay gắt. Họ cho ông rao những câu như thế là nói bôi bác chế độ. Sau một hồi im lặng, ông giải thích:

        - Tôi không bôi bác chế độ. Ý tôi là có tiền thì có quyền bóc...bánh thôi. Bóc cũng chính là lột. Lột vỏ bánh. Có tiền có quyền lột bánh.

        Sau buổi lên công an phường, ông bặt vô âm tín một thời gian. Vắng ông, bà con cũng thấy nhớ. Rồi ông lại xuất hiện, vẫn với chiếc xe đạp tuềnh toàng treo lỉnh kỉnh các loại bánh. Lần này ông rao hơi khác một chút: Có tiền, có quyền bóc...bánh! Chữ bóc kéo dài hai ba nhịp mới đến chữ bánh.

        Thôi thế cũng được. Mọi người lại vẫn được gặp ông mỗi ngày. Ông già đi rất nhiều. Hơn một năm lại đây, không thấy ông xuất hiện. Có lẽ ông yếu rồi, không thể đi bán bánh được nữa. Cũng có thể ông đã từ giã cõi đời này.

       Vũng Tàu thiếu ông, thiếu đi một cái gì đó rất đặc trưng, rất ngộ. Tôi thấy nhớ người đàn ông bán bánh và những lời rao ấn tượng ấy.

 

                                                     -----

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=357671

Sinh Nhật Tuổi Sáu Lăm
nddat | 09 Apr, 2012, 09:00 | Trang thơ của tôi | (342 Reads)

Ảnh Tư liệuẢnh Tư liệu

 

       SINH NHẬT TUỔI SÁU LĂM

                                  (09.4.1948 - 09.4.2012)

                                                 ---

             Mới đấy, mà nay...đã sáu lăm (65)

                       Bể dâu thay đổi, mấy thăng trầm

                       Nhật, nguyệt xoay vần cùng vũ trụ

                       Ngày về bên Chúa, còn bao năm ?

 

                       Ngoảnh phía sau lưng, chợt rùng mình

                       Đường xa, dặm thẳng...nghĩ mà kinh

                       Dịu ngọt, chua cay pha đắng đót

                       Vui sướng, buồn đau...quyện lấy mình

 

                       Hành quân đi trọn tuổi thanh xuân

                       Đất bắc, trời nam lưu dấu chân

                       Rời lính, mỏi mòn thân công chức

                       Gập ghềnh “quan lộ”, lắm gian truân

 

                       Làm lính, tính tình quen thẳng ngay

                       Ra ngoài, thẳng quá cũng chưa hay

                       Kèn cựa, chia phe, rồi đánh lén...

                       Chống đỡ liên miên, mệt mỗi ngày

 

                       Nghỉ hưu - cạn kiệt một đời trai

                       Chẳng nợ nần người, chẳng giận ai

                       Được, mất, hơn, thua...bay biến hết

                       Ngày ngày lên logs, viết lai rai

 

                       Ngẫm ra ai cũng có một thời

                       Chòi đạp, đua chen...giữa cuộc đời

                       Đỏ vận thì Oanh, đen thì Liệt

                       Mình tự bằng lòng với mình thôi !

 

                                      ---

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=357654

Tháng Ba - Bức Tranh Màu Xám
nddat | 03 Apr, 2012, 09:00 | Chuyện Cuối Tuần | (336 Reads)

 Chuyện Của Tuần

 

    THÁNG BA - BỨC TRANH MÀU XÁM

 

       Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại thằng bạn. Sáng nay đi uống cà phê thấy hắn đã ngồi sẵn. Gặp tôi, miệng hắn ngoác ra, cười toe toét. Hắn bảo:

       - Tình hình kinh tế quý I/20012 ảm đạm quá ông ạ. Vậy mà Chính phủ lại tuyên bố có vẻ lạc quan quá mức.

       - Phải lạc quan chứ! Vậy ông đánh giá tình hình thế nào?Tư liệu

       - Đây! Đầu tháng ba, Chính phủ họp phiên thường kỳ. Thủ tướng phấn khởi tuyên bố chỉ số tiêu dùng tháng hai chỉ tăng 1,37% so với tháng trước và tăng 2,38% so với cuối năm 2011. Hy vọng năm 2012 sẽ kiềm chế được lạm phát dưới hai con số. Thủ tướng yêu cầu Ngân hàng nhà nước giảm ngay lãi suất xuống 1%. Thống đốc Nguyễn Văn Bình tuyên bố giảm lãi suất huy động xuống 13%...

        - Đúng quá còn gì!

        - Nhưng thực tế không phải vậy. Ông xem: liền sau đó giá xăng tăng 2.100 đồng/lít, dầu DO 600 đồng/lít. Ông Nguyễn Tiến Thỏa còn rổn rảng: Đáng lẽ giá xăng phải tăng 3.650 đồng mới hợp lẽ. Ở các chợ: lương thực, thực phẩm bắt đầu tăng giá. Hàng điện máy tăng từ 8 đến 10%. Sữa, ga, các dịch vụ (kể cả giữ xe) đều tăng giá. Sắp tới giá điện, than, phí bệnh viện, thuốc chữa bệnh sẽ tăng. Đau khổ nhất là ô tô, xe máy. Thuế trước bạ, đăng ký biển số ô tô, xe máy đã tăng, lại chuẩn bị áp dụng phí bảo trì đường bộ và phí bảo vệ môi trường. Tổng cộng ô tô sẽ phải gánh 10 loại phí. Xe máy thêm 500.000 đồng/năm cộng với các loại phí khác. Ngoài ra, phí quốc lộ thu bằng 75% phí đường cao tốc. Dân chẳng biết tránh đi đâu. Cước vận tải sẽ phải tăng và người tiêu dùng sẽ gánh chịu. Sẽ có đợt tăng giá mới đối với các mặt hàng thiết yếu. Chỉ tiêu kiềm chế lạm phát dưới 10% liệu có khả thi?

        - Còn ba quý nữa, chắc chắn Chính phủ sẽ có biện pháp!

        - Còn lâu. Giá tăng, lương hưu, lương công chức, giáo viên, công nhân (nhất là công nhân các khu công nghiệp)...hẻo dần. Đời sống khó khăn hơn nói chi có tiền tích lũy. Nghe nói có nhiều nữ công nhân đã phải bán dâm để duy trì cuộc sống. Nhiều gia đình rất bi đát. Đổi mới đã nhiều năm mà hiện nay có đến mấy tỉnh phải nhận gạo trợ cấp của Chính phủ để cứu đói. Sức dân đang cạn kiệt dần.

        Thuế tăng, phí tăng, giá hàng hóa, nguyên vật liệu tăng, sản xuất bắt đầu giảm. Ngư dân không có tiền để ra khơi vì chi phí dầu và các dịch vụ khác quá cao, kết quả đánh bắt không biết thế nào. Chim trời, cá nước mà. Hàng loạt nhà máy chế biến nông sản, hải sản đóng cửa vì nợ, vì thiếu vốn. Nhiều nhà máy sản xuất cầm chừng, chỉ đạt 1/3 công suất. Nông dân nghỉ sản xuất vì nợ, vì sản phẩm bán nhưng doanh nghiệp không có tiền trả. Tổng công ty cà phê Tây Nguyên, tổng công ty Bình An (Cần Thơ)  không biết lấy đâu ra hàng ngàn tỷ trả cho nông dân. Nhiều doanh nghiệp khác cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự.

         Làn sóng các doanh nghiệp phá sản và giải thể tiếp tục gia tăng. Số còn lại co cụm với nhau để tồn tại. Các doanh nghiệp bất động sản ngồi trên đống tài sản chờ chết. Hàng bán rẻ cũng không ai mua. Nợ ngân hàng chồng chất. Hàng tháng không biết lấy chi để trả lãi vay. Nhiều chủ doanh nghiệp bỏ trốn. Nhiều doanh nghiệp chuyển sang bán phở, bán bia...Doanh nghiệp chế biến đồ gỗ xuất khẩu, chế biến hạt điều cũng lâm vào cảnh khốn đốn. Có doanh nghiệp nhắm mắt vay vốn tín dụng đen với lãi suất 10%/tháng.       

         Thu hút vốn FDI quý I/2012 giảm sâu so với cùng kỳ năm ngoái. Nhiều doanh nghiệp FDI nợ lương công nhân, nợ thuế nhập khẩu, ngầm bán tài sản và chủ doanh nghiệp trốn về nước. Công nhân lao đao...

         Sau khi hạ lãi suất huy động xuống 13% và hướng tới 8% trong năm nay, các ngân hàng méo mặt. Giám đốc một ngân hàng lớn buồn rầu khi mỗi ngày hơn mười tỷ đồng tiền vốn huy động bốc hơi. Các chương trình khuyến mãi không thu hút dân. Dân rút tiền mua vàng phòng thân. Thanh khoản hết sức khó khăn.

         Xuất khẩu tăng nhưng tăng chủ yếu là doanh nghiệp FDI. Doanh nghiệp Việt Nam xuất khẩu chỉ bằng cùng kỳ năm ngoái nhưng nhiều mặt hàng giảm sâu. Gạo xuất khẩu chững lại vì không cạnh tranh được với gạo giá rẻ của Ấn Độ và Banglades, chỉ đạt 42,5% về lượng và 42,5% về trị giá, cà phê giảm 10% lượng và 12% về giá, sắn giảm 10% về lượng và 18,5% về trị giá... Xuất khẩu cá tra, tôm...không tìm được thị trường mới. Thị trường truyền thống giảm nhập và bị quản lý khắt khe về chất lượng. Nông dân đành phải treo ao, treo chuồng....

         Hơn 30.000 tỷ đồng tiền thuế (chiếm 5% số thu) không thể thu do các doanh nghiệp gặp khó khăn. GDP quý một chỉ tăng 4% so với cùng kỳ và là một trong 2 năm có mức tăng thấp nhất trong vòng 10 năm gần đây.

         Các công trình trọng điểm xuống cấp trầm trọng. Thủy điện Sông Tranh 2 rỉ nước ở thân đập và trong đường hầm. Nguy cơ vỡ đập rất cao.

         .......

         - Thôi, ông đừng bi quan nữa. Đây chỉ là khó khăn tạm thời.

         Dưới ánh sáng Nghị quyết của Đảng, sự lãnh đạo tài tình của Ban Bí thư TW và Thủ tướng Chính phủ, nhất định chúng ta sẽ vượt qua khó khăn để tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CHỦ NGHĨA XÃ HỘI.

          - Bao giờ mới lên CNXH? Ông định một mình một ngựa à?

          - Càng tốt chứ sao! Thế giới không lên, chỉ mình ta lên mới anh hùng chứ!.

          - Ông!...

          Hắn nói xong, liền vớ lấy ly cà phê uống ực một cái, vẻ mặt đầy tức giận. Mặc xác hắn. Ai cũng như hắn thì đất nước này sẽ đi đến đâu?

                                                           ----

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=356749

Vui Thì Vui Nhưng Hơi Bị Hao!
nddat | 27 Mar, 2012, 09:01 | Chuyện Cuối Tuần | (258 Reads)

Chuyện Của Tuần

 

     VUI THÌ VUI NHƯNG HƠI BỊ HAO !

 

       Anh bạn tôi, một chủ doanh nghiệp nhà nước. Gần đến tuổi hưu, anh bắt đầu tập làm thơ và nhanh chóng si mê nàng thơ lúc nào không hay. Anh mải mê sáng tác mọi lúc, mọi nơi, lòng tràn đầy hứng khởi. Thơ của anh có bài đọc được, nhiều bài chưa được. Âu cũng là điều tất nhiên của những người mới tập tễnh bước chân vào cái nghiệp văn chương.

       Không thiếu những giám đốc, tổng giám đốc mê làm thơ. Thơ là một hình thức mà người ta dễ trải lòng. Trong cuộc nhậu hay những cuộc giao lưu khác, người ta thường đọc thơ mình cho bạn bè nghe. Chẳng ai lại đọc truyện ngắn hay tiểu thuyết trong những cuộc vui đó cả.alt

       Anh gửi bản thảo thơ ra Hà Nội, nhờ nghệ sỹ diễn ngâm và ghi âm. Một CD Thơ khá hoành tráng với hơn một chục bài do một nghệ sỹ ưu tú thể hiện. Cô nghệ sỹ này đang nổi danh là một trong những giọng ngâm thơ hay nhất nhì Việt Nam. Thơ dù chưa hay nhưng qua trình bày của nghệ sỹ, bài thơ như được lột xác, rất truyền cảm. Anh bạn tôi phấn khích lắm.

       Cuối năm rồi, có việc ra Hà Nội họp, anh ôm theo tập bản thảo gồm các bài thơ mới sáng tác. Tình cờ anh gặp ông Phó chủ tịch Tỉnh cũng đang có mặt ở Hà Nội. Tối ấy, anh tổ chức một bữa giao lưu, mục đích giới thiệu thơ của mình. Một nhà hàng thanh lịch ở thủ đô được vinh dự tổ chức cuộc giao lưu này. Khách gồm ông Phó chủ tịch Tỉnh và một vài cán bộ đi cùng (có cả cán bộ ngành văn hóa). Mấy nghệ sỹ quen được mời đến cho cuộc giao lưu thêm phần sôi nổi.

        Tiệc được bày ra. Rượu Chivas uống thoải mái. Anh bạn tôi hồ hởi giới thiệu những bài thơ mới của mình qua giọng thể hiện của nghệ sỹ. Tiếng ngâm thơ trầm bổng trên nền nhạc đệm réo rắt khá ấn tượng. Cuộc vui thật lãng mạn, đậm đà bản sắc văn hóa.

        Tan tiệc, mọi người vui vẻ bắt tay chúc mừng nhà thơ trẻ (dù anh ở tuổi sắp về hưu). Không thể nào tả được gương mặt vui sướng của anh lúc đó. Nó rờ rỡ, rờ rỡ, ngập tràn ánh sáng của niềm hạnh phúc vô bờ.

        Hóa đơn bữa tiệc được chuyển đến: Gần 34 triệu đồng! Nhà thơ giật mình...

        Vui thì vui nhưng...hơi bị hao !

 

                                                    ------

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=355908

NHỮNG CHUYỆN NGHE ĐƯỢC
nddat | 20 Mar, 2012, 09:00 | Chuyện Cuối Tuần | (195 Reads)

Chuyện Của Tuần


NHỮNG CHUYỆN NGHE ĐƯỢC


 GIÁ MÀ CÓ CÁI LỖ NẺ

 

       Một phái đoàn Nga sang làm việc tại địa phương. Mục đích của phái đoàn là tìm hiểu cơ hội làm ăn ở cái địa phương nhiều tiềm năng, đầy nắng và gió biển này.Tư liêu

       Sáng hôm ấy, một vị quan có tầm cỡ tiếp đoàn. Cùng dự còn có một số lãnh đạo cấp sở ngành có liên quan. Mở đầu cuộc gặp, hai bên giới thiệu thành phần của nhau. Sau đó, vị trưởng phái đoàn Nga trình bày những vấn đề mà họ cần trao đổi. Những vấn đề họ nêu ra rất bổ ích cho việc giao thương giữa hai nước vốn có quan hệ truyền thống lâu đời. Vị khách Nga đang hào hứng trình bày bỗng lúng túng. Mọi người vô cùng ngạc nhiên.

       Nhìn sang phía chủ nhà. Mọi người à lên một tiếng. Thì ra ông cán bộ lãnh đạo có tầm cỡ, người chủ trì cuộc họp đang chăm chú ngoáy mũi. Ông tập trung ngoáy mũi đến mức quên cả chung quanh, không biết ông trưởng đoàn Nga nói gì, yêu cầu gì. Ông cho ngón tay ngoáy sâu vào lỗ mũi, cạy ra từng cục cứt mũi, rồi gật gù ngắm như ngắm một phát hiện quan trọng (!)

        Ông trưởng đoàn Nga đỏ mặt. Các cán bộ ban ngành địa phương lúc đó cũng đỏ mặt. Không biết làm thế nào để không bị mất mặt với khách.

        Giá lúc đó trong phòng họp có một lỗ nẻ thì sung sướng biết mấy!

 

 

          CUỘC KIỂM TRA THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP

 

     Một đoàn cán bộ từ Hà Nội vào kiểm tra công tác tổ chức cán bộ theo ngành dọc tại địa phương. Đoàn có năm người (trong đó có hai nữ).

       Đoàn làm việc liên tục từ mười giờ sáng đến bốn giờ chiều, không ăn trưa. Một phong cách làm việc khá nghiêm túc. Mọi sổ sách, hồ sơ được kiểm tra kỹ lưỡng. Tay trưởng phòng đơn vị bị kiểm tra mướt mồ hôi, giải trình, thuyết minh về nhiều vấn đề đoàn nêu ra. Ơn trời, mọi việc rồi cũng suôn sẻ. Chỉ một vài chi tiết cần điều chỉnh, rút kinh nghiệm.Tư liêu

      Sau khi kết thúc việc kiểm tra. Trưởng phòng hớn hở dúi vào tay từng người một phong bì tiền, nét mặt toát lên vẻ biết ơn sâu sắc. Được biết mỗi phong bì chỉ vỏn vẹn có...hai triệu đồng. Sau đó, chủ nhà mời khách đi ăn chiều. Hai vị nữ trong đoàn từ chối đi nhà hàng vì muốn tranh thủ thăm người quen. Thế là khách còn ba, thêm chủ nhà sáu người, tổng cộng là chín người. Tất cả lên xe kéo ra nhà hàng đặc sản liên hoan, mừng cuộc kiểm tra thành công tốt đẹp. Ai cũng hồ hởi, phấn khởi.

       Cuộc liên hoan kéo dài đến tối mới kết thúc. Khách và chủ uống hết bốn chai Chivas (loại rượu đang thịnh hành hiện nay) hết tám triệu đồng. Vị chi tiền mồi nữa, cuộc liên hoan thanh toán hết gần mười lăm triệu đồng.

       Hoan hô kiểm tra. Cần phải có nhiều cuộc kiểm tra như thế này, để cơ quan nhà nước ngày càng trong sạch và vững mạnh hơn.

 

                                                      -----

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=354718

Miền Quê Không Yên Tĩnh
nddat | 13 Mar, 2012, 09:00 | Chuyện Cuối Tuần | (284 Reads)

Chuyện Của Tuần

 

  MIỀN QUÊ KHÔNG YÊN TĨNH

 

        Mấy năm nay, tình hình an ninh trật tự khá lộn xộn. Ở phố thị cũng như miền quê, tình trạng ăn cắp, ăn trộm, cướp giật, đánh nhau...xảy ra triền miên. Các vụ trọng án ngày càng nhiều và đối tượng gây án ngày càng trẻ. Cuộc sống không còn an toàn nữa.Ảnh tư liêu

        Ở Xuân Sơn (Châu Đức, Bà Rịa - Vũng Tàu) tệ nạn khá phổ biến. Nhà vợ tôi phải rào khóa rất kỹ vườn, chuồng gà vì bị mất trộm nhiều lần. Có lần, chúng vào hốt sạch những con gà lớn có thể ăn được. Có lần chúng đột nhập vào nhà, lục tung mọi thứ, lấy đi những tài sản có giá. Trước tết Nhâm Thìn, ông anh vợ thứ hai bị hốt bảy con gà và một con chó hơn chục kg. Bà nhạc kể, nhà nào cũng bị mất trộm. Thôi thì đủ cả xe máy, xe đạp, đồ điện tử, cà phê, tiêu, vật nuôi...Lúc đầu bà con còn báo công an xã. Báo riết cũng chẳng thấy biến chuyển gì đành thôi. Tự nhà nào nhà nấy phòng thủ, mất thì cắn răng chịu. Tức quá thì chửi đổng cho hả giận. Ở các vườn cà phê, nạn hái trộm khá trầm trọng. Bọn trộm đi từng tốp, tuốt sạch cả quả xanh lẫn quả chín. Nếu thấy chủ vườn nào sơ hở, chúng vác luôn những bao cà phê hoặc tiêu hột đã khô để ở nhà chòi. Có khi chúng lấy hàng chục bao. Vợ chồng H. có hơn năm chục kg tiêu sọ (250 ngàn đồng/kg) phơi khô, đóng bao để trong kho. Hai vợ chồng lúi húi hái tiêu sau vườn, kẻ trộm lẻn vào nẫng mất. Đau hết cả ruột. Ông anh cả kể có lần ở trong rẫy, chúng bắt nguyên một bầy heo sắp xuất chuồng của nhà kia. Chúng bỏ heo lên rơmoc ngang nhiên đẩy đi. Chủ nhà không dám kêu vì nếu xuất hiện chắc chắn chúng sẽ chém. Ngay đến các rừng cao su của nông trường cũng thường xuyên mất trộm mủ, phân bón. Thất thoát khá lớn.

        Hôm tôi về ngoại ô thị xã Bến Tre, thăm gia đình ông Giao (Bạn của gia đình vợ). Nhìn khu vườn rộng hơn hai ngàn mét vuông vắng bóng gà, vịt. Gần chục vuông ao cũng không có một con cá. Hỏi ông Giao, ông buồn bã trả lời:

         - Nuôi được con gì, bọn trộm vào khoắng sạch. Càng nuôi, càng mất. Trước đây, vịt gà đầy vườn, ao nào cũng thả cá. Chúng kéo bầy vào bắt gà, vịt, kích điện cho cá chết rồi vớt mang đi. Thậm chí, chúng ngang nhiên kéo lưới vét cá ngay giữa ban ngày. Hai bác già rồi, làm gì được chúng. Ở đây nhà nào cũng bị thế. Buồn lắm.

         Hiện trạng này ở nơi nào cũng có nhưng lực lương công an các cấp không thể ngăn chặn được. Mấy năm trước, những người cai nghiện được trả về gia đình. Phần lớn số này bổ sung ngay vào đội quân ăn cắp, ăn trộm. Tệ nạn tăng lên. Mặt khác, theo qui định của pháp luật, trị giá tài sản bị mất phải từ hai triệu đồng trở lên mới quy tội được. Vài con gà, con chó, tài sản vặt làm sao đủ hai triệu. Vì thế, bọn trộm càng ngày càng lộng hành.

         Hiện tượng băng nhóm choai choai đánh nhau giành hát karaoke, giành gái, đua xe, thôn trên gầm ghè thôn dưới, cướp giật...xảy ra thường xuyên. Đã có vài vụ giết người, chém người bị thương ở cái xã Xuân Sơn nhỏ bé này. Mà lý do chém người, giết người hết sức lãng nhách. Bây giờ buổi tối có việc phải ra đường, ai cũng ngại. Miền quê không còn yên tĩnh nữa,

         Một sỹ quan công an tâm sự với tôi: “Tội phạm bây giờ quá nhiều, làm không xuể”. Trước kia, khi có đám đánh nhau, báo công an, lực lượng công an có mặt ngay, tạo lá chắn giữa hai nhóm. Còn bây giờ báo cứ báo, người công quyền chưa vội đến. Cứ đánh nhau chán, có thương tích, giải tán thì công an mới đến. Lúc đó, công an sẽ nghiên cứu hiện trường, lấy lời nhân chứng rồi về, truy xét sau. Ai dại gì giơ đầu chịu báng. Nhỡ ra đối tượng tương cho một nhát thì tiêu đời. Đã xảy ra nhiều chuyện như vậy nên công an cũng ngán ngẩm. Họ cũng có vợ con, gia đình, họ cũng sợ. Bây giờ xã hội nhiễu nhương, vấn đề xả thân hiếm lắm.

         Trật tự, an toàn xã hội là vấn đề lớn. Pháp luật của ta nặng về nhân đạo cũng có mặt tốt, nhưng lại xảy ra hiện tượng coi thường luật pháp như vi rút nhờn thuốc. Ai đời người tốt lại sợ kẻ xấu, kiểm lâm sợ lâm tặc, công an sợ tội phạm...Nếu nổ súng, lỡ tay làm chết người thì chắc chắn người thi hành công vụ sẽ bị tù tội. Mà lực lượng bảo vệ an ninh không dùng súng thì tội phạm hình sự đâu có ngán.

         Mong sao, nhà nước lập lại kỷ cương để cuộc sống người dân được bình yên. Mong sao chính quyền hãy làm việc hết mình vì sự an toàn của xã hội.

 

                                                        ------

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=353801

1 2 3 ... 28 29 30  Sau»