Chuyện Cuối Tuần
ĐẦU XUÂN VỀ QUÊ NGOẠI
Chiều thứ bảy hai mươi tháng Chạp, vợ chồng tôi về thăm bên ngoại. Nhà tôi cách nhà ông bà nhạc năm chục cây số. Đường về nhà trải nhựa phẳng lỳ, rộng thênh thang, tôi phi xe HONDA PCX trung bình bảy, tám chục cây số một giờ. Chưa đến năm chục phút, tôi đã có mặt ở nhà.
Thực ra gia đình vợ tôi không phải quê ở địa phương này. Ông bà là người gốc Phú Cam (Huế), theo người quen vào lập nghiệp ở Đà Lạt. Mãi sau này khi các con về Vũng Tàu công tác, ông bà chuyển Vũng Tàu. Được vài năm, ông bà chán ở đô thị mới về Xuân Sơn, huyện Châu Đức ( Bà Rịa - Vũng Tàu) mua đất lập nghiệp. Đây là vùng kinh tế mới, chủ yếu là bà con Thừa Thiên - Huế sinh sống.
Từ khi lấy vợ, tôi nhận được nhiều tình cảm bên vợ. Các anh chị em vợ, đa phần là người có học thức, sống rất thân thiện, chan hòa và ai cũng quý mến tôi. Ông bà nhạc thì khỏi phải nói, ông bà coi tôi còn hơn con đẻ. Bất kể việc gì ông bà cũng gọi điện cho tôi để tham khảo ý kiến. Nhiều việc các em phải nhờ tôi thuyết phục các cụ. Nghe tôi phân tích có lý, có tình, các cụ thuận theo. Do con cái phần nhiều làm ăn xa, chỉ có hai ông bà già ở nhà nên nhà cửa vắng vẻ. Từ khi làm rể gia đình, tôi hay điện thoại hỏi thăm sức khỏe ông bà. Nếu sau hai ngày tôi không gọi về nhà thì thế nào ông nhạc cũng gọi điện cho tôi. Lần nào cũng vậy, bà đều giành máy nói một câu có ý hờn trách:”Sao im ắng thế? Sợ tốn tiền điện thoại hả?”. Tôi hiểu và rối rít xin lỗi. Có được tình cảm như vậy là do tôi biết cư xử hợp tâm lý các cụ. Người già thường cảm thấy cô đơn, sợ con cháu quên mình. Gọi điện hỏi thăm và thường xuyên về, các cụ thích lắm. Tôi cũng dò ý những thứ ông bà ưa ăn, mua về làm quà, ông bà rất cảm động. Các cụ thương tôi cũng vì thương con gái lớn tuổi mới lấy chồng, nên lúc nào cũng mong chúng tôi sống vui vẻ, hạnh phúc.
Mỗi khi về bên ngoại, tôi là người sung sướng. Nhạc mẫu bắt ngay con gà to nhất làm thịt đãi tôi. Vườn nhà rộng, đất đỏ màu mỡ, bà trồng nhiều loại cây ăn trái. Thôi thì đủ cả: tiêu, xoài, chôm chôm, mít, sầu riêng, bơ, vú sữa, bưởi, sa ri, lựu, đu đủ, nhưng nhiều nhất là chuối đủ loại. Tùy theo mùa còn trồng thêm khoai sọ, bắp, rau... Đất Xuân Sơn là một trong hai địa danh đất tốt nhất tỉnh. Cây trồng ít phải bón phân (trừ cà phê). Bà là người yêu hoa nên từ ngoài cổng, quanh hàng rào, hai mảnh vườn nhỏ trước sân trồng cơ man nào hoa và hoa. Các cành cây quanh nhà treo đầy các dò lan đủ loại. Ngoài vườn nhạc mẫu thả một bầy gà ta hàng mấy chục con. Con nào con nấy béo ú. Lạ một điều, ông bà chăn nuôi, trồng trọt nhiều như vậy nhưng không bao giờ bán. Tất cả chỉ dành cho con cháu hưởng thụ. Có lúc năm sáu buồng chuối chín một lần, con cháu ăn, cho mọi người cũng không xuể. Nhiều lần, bà bắt ông chở một sọt chuối, đu đủ xuống Vũng Tàu cho các con. Nhìn ông bà đã già, đi đường xa, chở nặng như vậy, tôi xót xa lắm. Tôi bảo: “Khi nào chúng con về, nếu có sẵn trái cây thì chúng con xin. Chúng con không về, ba mẹ bán đi kẻo lãng phí. Một buồng chuối bán tại vườn được một trăm năm chục ngàn chứ ít gì. Con không đồng ý ba mẹ chở nặng, đi xa như vậy. Nhỡ xảy ra chuyện gì thì chúng con ân hận lắm”. Ông bà nghe theo, không chở trái cây xuống nữa nhưng cũng không bán. Mỗi lần từ nhà ngoại về, xe máy của tôi thồ lỉnh kỉnh đủ mọi thứ như một tay xe thồ thực thụ. Còn nếu đi ô tô thì thôi rồi, tha hồ mà chở. Hết sức cảm động.
Khi chúng tôi về thăm, ông bà vui lắm. Bà có dịp kể lể đủ thứ chuyện từ xửa từ xưa đến chuyện ngày nay của gia đình. Tôi hiểu và rất chịu khó lắng nghe. Hai ông bà ở nhà mải lo chăn nuôi, trồng trọt, ít nói chuyện với nhau. Có chúng tôi về, bà được dịp xả bầu tâm sự. Âu cũng là lẽ thường. Bà kể tội ông vô tâm, không quan tâm giúp đỡ bà, chỉ lo đi câu cá và xem phim. Ông ngồi im không phản đối, chỉ cười hiền lành. Qua lời trách móc, tôi lại nhận thấy niềm yêu thương da diết của bà dành cho ông. Có lúc bà làm nũng ông trước mặt con cái, không khác chi hồi còn trẻ. Tết này ông đã 77 và bà 72 tuổi rồi.
Ông là một người đàn ông hào hoa, phong nhã. Thời trẻ ông đẹp trai, nhiều phụ nữ thích, sẵn sàng nhào vào vòng tay ông. Chính vì cảm cái hào hoa, phong nhã của ông mà bà, một phụ nữ xinh đẹp yêu ông rồi lấy ông. Bà cũng tốn nhiều nước mắt về cái hào hoa đó trong cuộc đời làm vợ của mình. Ông là tay câu cá giỏi. Bộ đồ nghề câu cá của ông hiện đại, toàn cần câu và phụ tùng ngoại. Ông nắm vững đặc tính ăn mồi các loại cá sông, hồ. Nội làm mồi câu của ông cũng rất kỳ công. Thôi thì đủ cả: bánh mỳ, bơ, bánh bông lan và vài loại khác nữa...trộn với nhau để làm mồi. Tiền các con cho, ông đều chi cho thú vui câu cá. Nhiều buổi đi câu, ông câu được trên hai mươi cân. Cá câu được, bà giữ lại một ít nhà ăn còn cho hết. Có khi cả hai ông bà cùng đi câu. Không hiểu sao, cứ có bà đi theo thì bà lại câu nhiều cá hơn ông. Năm vừa qua do sức yếu, ông không đi câu nữa. Thỉnh thoảng ông đi một buổi, chủ yếu chơi với bạn và cho đỡ ngứa nghề thôi.
Nhạc mẫu tôi tính cách rất mạnh mẽ, nhất là khi đã lớn tuổi. Việc gia đình, những ý kiến bà đưa ra hầu như ông và các con đều phải thuận theo. Cuộc đời bà từ khi lấy chồng chỉ toàn thấy vất vả, khổ cực. Cứ hai năm bà lại sinh một lần. Bà đẻ liên tục chín người con. Để nuôi các con khi đồng lương của ông rất hạn hẹp, bà phải lao động cật lực, làm đủ mọi việc miễn là có tiền duy trì cuộc sống gia đình. Sau giải phóng, gia đình phải di chuyển chỗ ở đến bốn, năm lần. Lần nào cũng cực kỳ gian khổ. Nhờ tính năng động và tính chịu thương, chịu khó của bà nên hầu hết các con được học hành đến nơi, đến chốn và nhiều người thành đạt.
Nhạc mẫu tôi còn là người nấu món ăn rất ngon. Tôi mê những món ăn bà nấu. Món gỏi gà bóp hành tây, rau răm theo phong cách Huế ăn kèm cháo nóng thật tuyệt vời. Lần nào về tôi cũng được thưởng thức món này. Ngoài ra, món bún bò, giò heo theo ẩm thực Huế cũng rất ngon. Tôi cam đoan rằng các quán ăn ở Vũng Tàu nấu món này đều không ngon bằng bà nấu. Bà kho thịt, kho cá cũng thật tuyệt. Chỉ chưa đầy hai chục ngày về giám sát xây căn nhà dùng làm nơi sinh hoạt câu lạc bộ gia đình, tôi lên 3 cân bởi những món ăn của bà. Cả một vườn gà nên về bất kể lúc nào, chúng tôi cũng được chén thỏa thích. Lấy vợ sướng thật.
Lần này về nhà cũng đã cận Tết Nhâm Thìn. Nhạc mẫu tôi nói:
- Tết này các con không phải mua sắm gì cả. Mẹ có đủ mứt gừng, mứt dừa, bánh tét, củ kiệu, thịt heo, gà cho các con ăn tết. Mẹ sợ mua ngoài chợ không đảm bảo vệ sinh thực phẩm. Chương trình tết năm nay là: 27 tết gói bánh tét, 28 tết mổ heo ăn tất niên. Ăn tất niên xong, cho các con thêm hai con gà trống để cúng 30 và mồng một tết. Các con nhớ về sớm nhé!
Chúng tôi chỉ còn biết tuân lệnh. Ông bà nhạc tôi quả là bậc cha mẹ hết lòng vì con cái. Tết năm nay hẳn sẽ rất vui. Duy có ông là khốn khổ. Cả một hàng tiền đạo của ông bị mất từ trước, ông phải dùng răng giả. Gần đến tết thì hai chiếc răng dùng làm kiềng giữ bộ răng giả bị sưng, ông không ăn được, chỉ húp cháo. Thương quá. Tôi nhớ có lần ông đi trong đoàn nhà trai hỏi vợ cho cháu bên ngoại. Đến khi nhà gái đãi tiệc, ông mới nhớ để quên hàm răng giả ở nhà. Báo hại con cháu phải phi xe gần hai chục cây số mang răng cho ông.
Dọc đường về Vũng Tàu, không khí tết bắt đầu chộn rộn. Nhiều vỉa hè phố thị chất đầy các loại hoa bán tết. Tôi vẫn lâng lâng trong tình cảm của ông bà nhạc. Tôi sung sướng vì cuối đời mình đã rất hạnh phúc. Rất hạnh phúc!
------
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=347062

Bản in

















